still_be_sea
31-12-2006, 01:13 AM
Author: SbS
Category: Longtale / Cute / Mystery
Sumamry: Nếu bạn là một người rất đẹp trai, (lại) dễ thương, gần như là "nhấp nhánh" mà phải lòng một ai đó rất chi ư là kinh khủng ... Kinh khủng thế nào thì nói sau nhưng người ấy lại không ưa bạn thì sao ? Vậy bạn phải làm gì nảo ?
Minh dù sao cũng chỉ là một thằng nhóc đang lớn cùng với đám bạn chí cốt của mình, cậu sẽ làm gì khi mà trái tim bị đánh cắp bởi ... một người kỳ lạ. Cậu không lường trước được mọi chuyện và lần đầu tiên, cổ tích tình yêu hiện đại ngộ nghĩnh mở ra, và liệu Minh có cho nó kết thúc có hậu?!!
Note: Truyện chỉ là một phần nhỏ thôi cho sự khởi đầu của cuộc sống. Bạn hãy đọc và tin rằng mọi điều mình làm để yêu thương không hẳn là cho đi mà chính là đón nhận !
~~~
Đấy là yêu sao ?!
(1)
…Nó tròn mắt rồi dòm mình đăm đăm trong gương. Ngộ ghê! Sao hôm nay trông nó thay đổi nhiều thế nhỉ? Nhìn có vẻ xinh giai ra thêm nè. Hìhì chắc tại lâu rồi chưa soi gương. Hè đi chơi suốt, ra Bắc đi tham quan khắp nơi, mà không phải khoe, cả đất nước hình chữ S này, rất nhiều nơi đã lưu dấu chân nó (Khoái du lịch mà!). Cũng nhờ thế mà trông nó khỏe khoắn hẳn ra, leo núi, tắm biển, vận động nhiều, nó “đô” ra lúc nào hổng hay. Nó thấy nhớ nhớ cái dáng thư sinh trước đây hơn nhưng nhìn bộ ngưc đang bắt đầu nở nang nó cũng thinh thích. Gì chứ dẫu sao cũng là con trai tuổi mới lớn... À quên, vẫn còn một thứ mà nó ráng giữ cho được đó là nước da trắng hồng của mình (Lén mẹ dùng Olay Total Effect đó! Suỵt bí mật nha, con tra mừ, ai biết là kỳ lắm!). Nó mỉm cười thế là đủ rồi, tụi bạn dẫu sao cũng sẽ vẫn còn nhận ra nó.
…Mẹ bảo từ khi về trông nó chìn chắn, người lớn hẳn ra (nhưng nó thấy mình đâu có khác trước mấy), cái này nó cũng không rõ nhưng thấy cũng vui vui (Làm người lớn… vậy là có thể hú hí mấy cái kia rồi! ???)…
Năm nay nó đã là nam sinh của một trường cấp 3 rất nổi tiềng. Kể thì may mắn thật, trường khó vô thế mà vẫn đỗ trót lọt, nó từng nhảy cẫng lên khi trông thây tên mình trong danh sách niêm yết làm cho những người xung quanh trợn tròn cả mắt, rồi sau đó bằt bố mẹ dẫn đi ăn vịt quay Bắc Kinh khao, con nhỏ em nhìn nó thật ghen tị rồi lẩm bẩm rằng ước gì ổng rớt quách cho rồi?? (Lúc đó nó cũng nghe được nhưng tại đang vui nên bỏ qua chứ nếu không…). Cảm ơn trời phật, có lẽ họ hay thương những thằng nhóc đi chùa trước ngày thi chăng?…
Chiều nay nó đi tập trung, gớm vậy thôi mà cũng lại tốn cả đống thời gian trước gương. Con trai dạo này thật khác quá, mẹ nó nghĩ thầm như thế khi thấy thằng con mình đã gần đến giờ đóng cổng trường mà vẫn còn xoay 180 độ vòng vòng trước gương. Có lẽ nó đã lớn thật rồi vì hồi xưa chẳng bao giờ nó ngó ngàng đến tấm gương cả, cho nên dẫu con nhỏ em có nhìn mòn rôi thay cái khác thì nó cũng chẳng biết. Vuốt lại quả đầu chải keo gọn gàng nó hối hả hôn mẹ tạm biệt rồi ba chân nhảy lên cái xe đạp làm cho toàn thân xe run lên bần bật (hình như dạo này nó cũng tăng cân thì phải). Mẹ nó chưa kịp nói xong câu “Cận thận nha con” thi nó đã mất hút ở khúc quanh. Chặc lưỡi mấy cái, mẹ nó mỉm cười lắc đầu khó hiểu “Cha mi, sao mà giồng thế!!!” rồi bà từ từ vào nhà…
Nó ton tót khoác cái ba lô dạo vòng vòng trong trường mới, vừa đi vửa trương mắt, nghểnh cổ chiêm ngưỡng một cách đầy thích thú (có ai quay phim lại rồi quảng cáo thuốc thần kinh bảo đàm bán rất chạy!) , chao ôi trừơng cấp 3 có khác, nào là thang máy, rồi phòng học cao tầng chưa kể bao nhiêu là khu khuôn viên thoáng mát với những hàng cây xanh thiệt đã mắt! Kiểu này dám nó lấy trường làm nhà luôn. Không ngờ đấy, nó lại tíêp tục hí hửng khi nghĩ tới khuôn mặt của tụi bạn khi kể cho lũ ấy nghe về ngôi trường mới này, bảo đảm lũ quỷ ấy sẽ thèm chảy nước dãi cho mà coi, Nghĩ lại kể ra thì cũng tiếc, vậy là nó phải học một mình trong một nới xa lạ. Thật ra thì nhóm nó có 5 ngườI, cả 5 đều thông minh và sức học rất khá, nó cũng chưa phải là đứa học giỏi nhất, thằng Khải học tốt hơn nhiều nhưng mỗi tội Khải hôm thi có chuyện gì đấy đột xuất nên không đến. Dù sao thằng ấy cũng chẳng bận tâm lắm, nó bảo không vào được trường này thì học trường khác vẫn dư sức đậu Đại học.
Cũng đúng, Khải được trời phú cho sự thông minh đáng kể. Trong nhóm, KhảI trầm tính, lại ít nói, vậy nhưng mỗI lời nó nói ra là có sức tấn kinh điển. Cái thằng ham đọc sách lắm, chưa kể có một sự nhạy cảm tinh tế. Không có đứa nào trong nhóm lại không nể phục cái đức tính điềm tĩnh và sự trong sáng đến dễ thương của Khải. Có kể cũng không hết sự thú vị của người bạn ấy, nhà Khải chỉ có hai mẹ con, bố Khải mất sớm kể từ lúc Khải lớp 6. Thế nên điều đó tạo nên trong Khải rất nhiều điều mà ít có đứa bạn nào cùng tuổi hiểu được. Thật ra nó cũng chỉ mới quen Khải năm lớp 9 đây thôi, rồi không hiểu sao Khải cùng với lũ bạn vô duyên còn lại của nó lạI trở thành một đám không tách rời.
Ngừơi thứ hai trong nhóm là Long, nó quen Long cũng từ Khải, chẳng là hồi đấy nó học chung lớp vớí Khải, khi thân với Khải rồi thì quen luôn Long bởi vì điều đơn giản thì lúc nào Long cũng đi với Khải cả. Chuyện về Long nó biết không nhiều, Long là ngừoi khá kín đáo, thuộc tuýp lạnh lùng, và ngườI duy nhất làm cho Long cười nhiều được, tía lia nhiều được chính là KhảI . Thật ra kể từ khi chơi với tụi nò, Long đã mở lòng hơn, giờ thì mọi người cũng hiểu hơn về Long rồi, Long đã từng có mẹ, nghe đâu bà bỏ bố Long không phải vì không còn yêu nữa mà tại… quá yêu chồng con. Sự ra đi ấy là một điều bí ẩn lớn giờ vẫn còn rất khó hiểu.
Nếu như Long và Khải là hai người bạn mới quen đầy thú vị và còn nhiều bí mật thì hai thằng bạn còn lại của nó rất… vô duyên. Tụi nó vô duyên vì biết hết cả thảy những bí mật nhỏ nhất của nó, nào là lớp 3 nó vẫn còn dấm đài rồi giấu mẹ mang nệm sang nhà bạn nhờ thủ tiêu dùm, nào là chuyện nó thích một nhỏ bạn cùng lớp rồi lén lấy cái đồ cột tóc đẹp nhất của con em tặng bạn đấy (nghe đâu sau đó con em la rầm trời lên và nó phải cắn răng đi mua đền lại một cái kẹp khác), nào là chuyện điểm kém, chuyện học hành , thầy cô, bạn bè, những chuyện linh tinh nhỏ xíu từ trên trờI rơi xuống đến từng niềm vui nỗI buồn, qua những chuyện trọng đạI về bóng đá, chính trị,… PhảI nói là hai thằng đó không có cái gì là không biết, mà ngay cả những bí mất thầm kín nhất của nó như có bao nhiều bồ, đá ai mấy lần, hiện nay có bao nhiêu người thích, nó đang thích ai cũng khó lòng qua mặt hai thằng ôn dịch vô duyên ấy! Không đứa này thì đứa kia nắm tẩy của nó, từng câu nói dối, nói đùa, lúc nào thông mình, lúc nào đần độn, hai thằng thay phiên nhau oanh tạc vào những điểm yếu bé xíu nhất của nó. Cũng ngộ, nó thấy KhảI đã rát trong sáng thế nhưng trong nhóm biệt danh cậu bé “ô mai mơ” vẫn là nick danh cho nó, và cả nhóm đều thống nhất rằng người ngốc nhất, ngu ngu nhiều nhất là nó. Mặc kệ những thành tích cua gái hay ăn nói lươn lẹo, đối với cả nhóm, nó chỉ là một thằng nhóc dễ thương, trong sáng và ngây thơ… vô số tội mà thôi.
Có lẽ là thế thật, nó _mặc dù có nhiều người theo nhưng chưa bao giờ coi mấy chuyện tình cảm của những đứa con gái là đàng hoàng, thậm chí có thể tình cảm ấy còn thoảng nhẹ hơn nụ cười hiếm hoi của Long, những câu nói đầy sâu sắc của KhảI, và sự vô duyên… dễ chịu của hai thằng bạn chí cốt. Có lẽ vì nó chưa thực sự thích ai ngoại trừ 4 thằng bạn thân thiết ấy, chỉ dơn thuần thế thôi!…
Đang miên man ngắm nhìn những dãy phòng học tinh tươm đẹp đẽ, nó bất thần bị nguyên quả lưng đập vào khuôn mặt tươi rói. Không kịp hiểu chuyện gì xảy ra nó đã hét lên như phải lửa:
_Chết tui rồi, đau quá, rớt cả quai hàm rồi nè, trời ơi đau quá đi à, sao tí nữa ăn uống đây? Người nào mà vô duyên tàn nhẫn vậy, đi đứng không có mắt sau lưng sao? Híc, còn gì là dung nhan của người ta nữa chứ!
Một khuôn mặt quay lại và nó giật bắn cả mình, luồng điện chạy dọc theo sống lưng, lần đầu tiên trong đời tim nó đập theo nhịp của “My hump” một cách mạnh mẽ như vậy! Thật là đáng sợ, trong đời nó chưa hế thấy ai giống như thế cả, toàn thân nó run rẩy, lồm cồm nó lí nhí câu “Xin lỗi” rồi quay mặt chạy đi, người nó nóng ran, mặt đỏ phừng, cảm xúc chưa bao giờ choáng ngợp như thế cùng một lúc. Có lẽ ông trời đã bắt đầu sự trừng phạt chăng ?!
Category: Longtale / Cute / Mystery
Sumamry: Nếu bạn là một người rất đẹp trai, (lại) dễ thương, gần như là "nhấp nhánh" mà phải lòng một ai đó rất chi ư là kinh khủng ... Kinh khủng thế nào thì nói sau nhưng người ấy lại không ưa bạn thì sao ? Vậy bạn phải làm gì nảo ?
Minh dù sao cũng chỉ là một thằng nhóc đang lớn cùng với đám bạn chí cốt của mình, cậu sẽ làm gì khi mà trái tim bị đánh cắp bởi ... một người kỳ lạ. Cậu không lường trước được mọi chuyện và lần đầu tiên, cổ tích tình yêu hiện đại ngộ nghĩnh mở ra, và liệu Minh có cho nó kết thúc có hậu?!!
Note: Truyện chỉ là một phần nhỏ thôi cho sự khởi đầu của cuộc sống. Bạn hãy đọc và tin rằng mọi điều mình làm để yêu thương không hẳn là cho đi mà chính là đón nhận !
~~~
Đấy là yêu sao ?!
(1)
…Nó tròn mắt rồi dòm mình đăm đăm trong gương. Ngộ ghê! Sao hôm nay trông nó thay đổi nhiều thế nhỉ? Nhìn có vẻ xinh giai ra thêm nè. Hìhì chắc tại lâu rồi chưa soi gương. Hè đi chơi suốt, ra Bắc đi tham quan khắp nơi, mà không phải khoe, cả đất nước hình chữ S này, rất nhiều nơi đã lưu dấu chân nó (Khoái du lịch mà!). Cũng nhờ thế mà trông nó khỏe khoắn hẳn ra, leo núi, tắm biển, vận động nhiều, nó “đô” ra lúc nào hổng hay. Nó thấy nhớ nhớ cái dáng thư sinh trước đây hơn nhưng nhìn bộ ngưc đang bắt đầu nở nang nó cũng thinh thích. Gì chứ dẫu sao cũng là con trai tuổi mới lớn... À quên, vẫn còn một thứ mà nó ráng giữ cho được đó là nước da trắng hồng của mình (Lén mẹ dùng Olay Total Effect đó! Suỵt bí mật nha, con tra mừ, ai biết là kỳ lắm!). Nó mỉm cười thế là đủ rồi, tụi bạn dẫu sao cũng sẽ vẫn còn nhận ra nó.
…Mẹ bảo từ khi về trông nó chìn chắn, người lớn hẳn ra (nhưng nó thấy mình đâu có khác trước mấy), cái này nó cũng không rõ nhưng thấy cũng vui vui (Làm người lớn… vậy là có thể hú hí mấy cái kia rồi! ???)…
Năm nay nó đã là nam sinh của một trường cấp 3 rất nổi tiềng. Kể thì may mắn thật, trường khó vô thế mà vẫn đỗ trót lọt, nó từng nhảy cẫng lên khi trông thây tên mình trong danh sách niêm yết làm cho những người xung quanh trợn tròn cả mắt, rồi sau đó bằt bố mẹ dẫn đi ăn vịt quay Bắc Kinh khao, con nhỏ em nhìn nó thật ghen tị rồi lẩm bẩm rằng ước gì ổng rớt quách cho rồi?? (Lúc đó nó cũng nghe được nhưng tại đang vui nên bỏ qua chứ nếu không…). Cảm ơn trời phật, có lẽ họ hay thương những thằng nhóc đi chùa trước ngày thi chăng?…
Chiều nay nó đi tập trung, gớm vậy thôi mà cũng lại tốn cả đống thời gian trước gương. Con trai dạo này thật khác quá, mẹ nó nghĩ thầm như thế khi thấy thằng con mình đã gần đến giờ đóng cổng trường mà vẫn còn xoay 180 độ vòng vòng trước gương. Có lẽ nó đã lớn thật rồi vì hồi xưa chẳng bao giờ nó ngó ngàng đến tấm gương cả, cho nên dẫu con nhỏ em có nhìn mòn rôi thay cái khác thì nó cũng chẳng biết. Vuốt lại quả đầu chải keo gọn gàng nó hối hả hôn mẹ tạm biệt rồi ba chân nhảy lên cái xe đạp làm cho toàn thân xe run lên bần bật (hình như dạo này nó cũng tăng cân thì phải). Mẹ nó chưa kịp nói xong câu “Cận thận nha con” thi nó đã mất hút ở khúc quanh. Chặc lưỡi mấy cái, mẹ nó mỉm cười lắc đầu khó hiểu “Cha mi, sao mà giồng thế!!!” rồi bà từ từ vào nhà…
Nó ton tót khoác cái ba lô dạo vòng vòng trong trường mới, vừa đi vửa trương mắt, nghểnh cổ chiêm ngưỡng một cách đầy thích thú (có ai quay phim lại rồi quảng cáo thuốc thần kinh bảo đàm bán rất chạy!) , chao ôi trừơng cấp 3 có khác, nào là thang máy, rồi phòng học cao tầng chưa kể bao nhiêu là khu khuôn viên thoáng mát với những hàng cây xanh thiệt đã mắt! Kiểu này dám nó lấy trường làm nhà luôn. Không ngờ đấy, nó lại tíêp tục hí hửng khi nghĩ tới khuôn mặt của tụi bạn khi kể cho lũ ấy nghe về ngôi trường mới này, bảo đảm lũ quỷ ấy sẽ thèm chảy nước dãi cho mà coi, Nghĩ lại kể ra thì cũng tiếc, vậy là nó phải học một mình trong một nới xa lạ. Thật ra thì nhóm nó có 5 ngườI, cả 5 đều thông minh và sức học rất khá, nó cũng chưa phải là đứa học giỏi nhất, thằng Khải học tốt hơn nhiều nhưng mỗi tội Khải hôm thi có chuyện gì đấy đột xuất nên không đến. Dù sao thằng ấy cũng chẳng bận tâm lắm, nó bảo không vào được trường này thì học trường khác vẫn dư sức đậu Đại học.
Cũng đúng, Khải được trời phú cho sự thông minh đáng kể. Trong nhóm, KhảI trầm tính, lại ít nói, vậy nhưng mỗI lời nó nói ra là có sức tấn kinh điển. Cái thằng ham đọc sách lắm, chưa kể có một sự nhạy cảm tinh tế. Không có đứa nào trong nhóm lại không nể phục cái đức tính điềm tĩnh và sự trong sáng đến dễ thương của Khải. Có kể cũng không hết sự thú vị của người bạn ấy, nhà Khải chỉ có hai mẹ con, bố Khải mất sớm kể từ lúc Khải lớp 6. Thế nên điều đó tạo nên trong Khải rất nhiều điều mà ít có đứa bạn nào cùng tuổi hiểu được. Thật ra nó cũng chỉ mới quen Khải năm lớp 9 đây thôi, rồi không hiểu sao Khải cùng với lũ bạn vô duyên còn lại của nó lạI trở thành một đám không tách rời.
Ngừơi thứ hai trong nhóm là Long, nó quen Long cũng từ Khải, chẳng là hồi đấy nó học chung lớp vớí Khải, khi thân với Khải rồi thì quen luôn Long bởi vì điều đơn giản thì lúc nào Long cũng đi với Khải cả. Chuyện về Long nó biết không nhiều, Long là ngừoi khá kín đáo, thuộc tuýp lạnh lùng, và ngườI duy nhất làm cho Long cười nhiều được, tía lia nhiều được chính là KhảI . Thật ra kể từ khi chơi với tụi nò, Long đã mở lòng hơn, giờ thì mọi người cũng hiểu hơn về Long rồi, Long đã từng có mẹ, nghe đâu bà bỏ bố Long không phải vì không còn yêu nữa mà tại… quá yêu chồng con. Sự ra đi ấy là một điều bí ẩn lớn giờ vẫn còn rất khó hiểu.
Nếu như Long và Khải là hai người bạn mới quen đầy thú vị và còn nhiều bí mật thì hai thằng bạn còn lại của nó rất… vô duyên. Tụi nó vô duyên vì biết hết cả thảy những bí mật nhỏ nhất của nó, nào là lớp 3 nó vẫn còn dấm đài rồi giấu mẹ mang nệm sang nhà bạn nhờ thủ tiêu dùm, nào là chuyện nó thích một nhỏ bạn cùng lớp rồi lén lấy cái đồ cột tóc đẹp nhất của con em tặng bạn đấy (nghe đâu sau đó con em la rầm trời lên và nó phải cắn răng đi mua đền lại một cái kẹp khác), nào là chuyện điểm kém, chuyện học hành , thầy cô, bạn bè, những chuyện linh tinh nhỏ xíu từ trên trờI rơi xuống đến từng niềm vui nỗI buồn, qua những chuyện trọng đạI về bóng đá, chính trị,… PhảI nói là hai thằng đó không có cái gì là không biết, mà ngay cả những bí mất thầm kín nhất của nó như có bao nhiều bồ, đá ai mấy lần, hiện nay có bao nhiêu người thích, nó đang thích ai cũng khó lòng qua mặt hai thằng ôn dịch vô duyên ấy! Không đứa này thì đứa kia nắm tẩy của nó, từng câu nói dối, nói đùa, lúc nào thông mình, lúc nào đần độn, hai thằng thay phiên nhau oanh tạc vào những điểm yếu bé xíu nhất của nó. Cũng ngộ, nó thấy KhảI đã rát trong sáng thế nhưng trong nhóm biệt danh cậu bé “ô mai mơ” vẫn là nick danh cho nó, và cả nhóm đều thống nhất rằng người ngốc nhất, ngu ngu nhiều nhất là nó. Mặc kệ những thành tích cua gái hay ăn nói lươn lẹo, đối với cả nhóm, nó chỉ là một thằng nhóc dễ thương, trong sáng và ngây thơ… vô số tội mà thôi.
Có lẽ là thế thật, nó _mặc dù có nhiều người theo nhưng chưa bao giờ coi mấy chuyện tình cảm của những đứa con gái là đàng hoàng, thậm chí có thể tình cảm ấy còn thoảng nhẹ hơn nụ cười hiếm hoi của Long, những câu nói đầy sâu sắc của KhảI, và sự vô duyên… dễ chịu của hai thằng bạn chí cốt. Có lẽ vì nó chưa thực sự thích ai ngoại trừ 4 thằng bạn thân thiết ấy, chỉ dơn thuần thế thôi!…
Đang miên man ngắm nhìn những dãy phòng học tinh tươm đẹp đẽ, nó bất thần bị nguyên quả lưng đập vào khuôn mặt tươi rói. Không kịp hiểu chuyện gì xảy ra nó đã hét lên như phải lửa:
_Chết tui rồi, đau quá, rớt cả quai hàm rồi nè, trời ơi đau quá đi à, sao tí nữa ăn uống đây? Người nào mà vô duyên tàn nhẫn vậy, đi đứng không có mắt sau lưng sao? Híc, còn gì là dung nhan của người ta nữa chứ!
Một khuôn mặt quay lại và nó giật bắn cả mình, luồng điện chạy dọc theo sống lưng, lần đầu tiên trong đời tim nó đập theo nhịp của “My hump” một cách mạnh mẽ như vậy! Thật là đáng sợ, trong đời nó chưa hế thấy ai giống như thế cả, toàn thân nó run rẩy, lồm cồm nó lí nhí câu “Xin lỗi” rồi quay mặt chạy đi, người nó nóng ran, mặt đỏ phừng, cảm xúc chưa bao giờ choáng ngợp như thế cùng một lúc. Có lẽ ông trời đã bắt đầu sự trừng phạt chăng ?!