PDA

View Full Version : Hiên nhà có hoa - Bình Ca



hacgiay
26-12-2006, 02:58 PM
Đây là truyện mà HG tham gia cuộc thi truyện ngắn "Là ta của một ngày mới" . Tuy không được giải nhưng đây là truyện mà HG rất thích vi nó hồn nhiên và dễ thương , khiến tâm hồn thấy nhẹ nhàng nhất . Cũng đã lâu HG không post tác phẩm nào mới trên TX , truyện này coi như đánh dấu sự trở lại của HG với TX hy vọng mọi người sẽ thích .
Đặc biệt tặng cho Alexander Aristofere vì những tình cảm của bạn dành cho những sáng tác của HG:smile:


HIÊN NHÀ CÓ HOA ]
http://www.digitalartmasterworks.com/Tutorial/FlowerHouse_final.jpg


“Sống trong đời sống ,cần có một tấm lòng . Để làm gì , em biết không ?”
***

“Xỏang” - chiếc chậu đất bay ra khỏi cửa , rơi xuống vỡ nát . Đất trong chậu vương vãi đầy cả khỏang đất phía trước nhà . Mấy cây hoa cũng tơi tả , mấy cái nụ con vừa hé cũng dập nát sau cú đập kinh khủng ấy .

_Không hoa hòe hoa sói gì cả ! Mày chưa thấy mày đã là cái bông lớn nhất trong nhà này rồi sao?- Tiếng ba nó nói như hét

_Thôi ba ơi , bực làm gì . Nó là pede thì khóai hoa hòe là chuyện thường thôi mà - Tiếng anh nó châm chích .

_Sao mày không để cái nhà này yên được bữa nào vậy Tú . Lúc nào cũng chọc ba mày tức chết mới vừa lòng phải không ? - Mẹ nó châm thêm dầu vào lửa .

Ừ thì tại nó . Tại nó mà cái nhà này không bữa nào được yên . Chỉ vì nó là pede theo cách gọi chì chiếc của anh nó . Mà lạ thật , từ lúc nó bị cả nhà phát hiện là người thuộc giới tính khác lạ này thì nó nghiễm nhiên trở thành căn nguyên của mọi biến động trong căn nhà đó . Mọi việc nó làm đều bị quy vào cái tội chọc cho ba má tức chết . Không hiểu tại sao , ban đầu nó cũng ấm ức , cũng khóc nhưng riết nó cũng chai lì , không thèm lên tiếng nữa . Nó chọn giải pháp im lặng . Ai nói gì nó đều bỏ ngòai tai rồi thì mọi chuyện cũng qua thôi . Nó cảm thấy gia đình không còn là tổ ấm nữa , nó ngột ngạt và mệt mỏi trong chính căn nhà của mình . Mọi hành động của nó đều khiến mọi người săm soi , khó chịu . Đôi khi , nó cố không gây ra chuyện gì thì cũng có chuyện . Như chuyện sáng nay chẳng hạn , một chuyện vốn dĩ rất bình thường ...

***

Như thường lệ , mỗi sáng nó đều chạy bộ từ rất sớm , khi trời còn lờ mờ . Một thói quen được hình thành từ chính ba nó vì ngay từ nhỏ , nó đã chẳng bao giờ được nướng trên giường , ngay cả ngày chủ nhật . Nhưng từ khi biết nó là ...pede thì thói quen tốt đó bỗng trở thành “ đi dạo dạo để dòm trai cho sướng con mắt” theo nguyên văn lời ba nó . Nhiều lúc nó cũng ấm ức lắm. Nhưng dù sao có chút thời gian ra khỏi nhà cũng thư thái hơn , không phải nghe những lời nói chói tai đó và cũng tranh thủ hít chút không khí trong lành buổi sáng .

Sáng nay cũng vậy , một buổi sáng khí trời còn âm u và nắng chưa lên vội . Có lẽ đã thành thói quen , cứ 4h45 thì không cần đồng hồ nó cũng thức , dĩ nhiên nếu tối qua hôm trước nó không đi ngủ sau 11giờ . Hôm nay nó đi sớm hơn mọi ngày , có lẽ vì tối qua nó ngủ khá ngon . Con đường buổi sáng tờ mờ dưới những tán cây , những dãy nhà phố vẫn còn ngái ngủ , chưa căn nào mở mắt . Hiếm lắm mới có một căn mở cửa he hé , thấp thóang mấy người già ngồi đọc báo hay nhâm nhi ly cà phê nhưng trên đường đã có khá nhiều người đang đi họăc chạy về phía công viên. Nó cũng hòa vào dòng người ấy , hít thở bầu không khí buổi sáng trong lành . Nó thấy lòng mình nhẹ hẳn , mọi ưu phiền trong cuộc sống hàng ngày cũng như tan biến trong một phút chốc . Nó khe khẽ hát một bài hát không có tên , rất rộn ràng ...

Nếu có một lần nào đó bạn ra ngòai thật sớm hẳn bạn sẽ không thấy xa lạ với hình ảnh những người vô gia cư nằm co ro trước hiên những ngôi nhà , trên vỉa hè hay bất kì đâu mặt đất bằng phẳng và không quá dơ bẩn . Bạn sẽ làm gì – như mọi người khác là lướt qua ?

Mọi hôm thì nó vẫn hay như thế nhưng hôm nay lại khác , hoặc là hôm nay là một ngày rất đặc biệt . Ở góc công viên , nó nhìn thấy một đứa bé đen thui và nhem nhuốc đang ngủ gà ngủ gật trong lòng một ông già râu tóc bạc phơ và thân thể gầy guộc với nước da cũng đen nhẻm . Cảnh tượng đó buộc nó không thể lướt qua được , nó dừng lại nhìn lâu hơn .
Có lẽ họ không phải người Kinh , người ông cũng già lắm rồi , gương mặt đầy những vết khắc khổ bao năm về tụ lại .Bàn tay ông nổi những sợi gân lớn và nhăn nheo đang vuốt nhè nhẹ lên đầu thằng cháu .Thằng bé còn nhỏ , chỉ khỏang 5 hay 6 tuổi đang nằm co ro trong lòng ông nó và chắc không ngủ được vì lạnh , chỉ khép hờ cặp mắt , bàn tay nhỏ thâm tím nắm chặt lại , chốc chốc lại run lên . Người ông thì hòan tòan không ngủ , ông đưa cặp mắt chứa rất nhiều cực khổ , sâu hoắm mà mờ đục nhìn dòng người tấp nập đang lướt qua như cố van nài một điều gì đó không thể nói thành tiếng . Ngày mới , mặt trời chưa lên , có lẽ hôm nay sẽ lại là một ngày mưa nữa nên trời ám tối , góc đường phía hai ông cháu đang ngồi lại càng sẩm tối hơn . Nó nhìn hai người một già một trẻ , lòng tự nhiên dâng lên một nỗi thương xót . Đúng là gia đình không phải là một chỗ dựa êm cho một tâm hồn yếu đuối như nó nhưng ít ra nó cũng có một mái nhà , có bữa cơm khi đói , có đồng tiền ba mẹ nó cực nhọc làm ra cho nó học hành . Nhìn hai ông cháu , tư dưng nó thấy nó vẫn còn hạnh phúc hơn nhiều người .

Một cơn gió lạnh thổi qua , góc đường phía hai ông cháu đang ngồi bỗng sáng lấp lánh . Đứa nhỏ có lẽ lạnh quá nên cố vùi vào lòng người ông cho ấm . Bây giờ nó mới để ý , ở chỗ hai ông cháu ngồi có hai giỏ hoa - một lọai hoa rất lạ có cánh mỏng , nhỏ , màu vàng rực . Có lẽ đây là thứ hoa ở một vùng đất xa xôi nào đó , hai ông cháu mang xuống thành phố bán với hy vọng kiếm đuợc chút tiền nhưng hình như họ chưa kiếm được một đồng nào cả . Nhìn thằng bé co ro trong lòng người ông cũng ốm yếu , nó thấy thuơng quá . Nói moi trong túi quần , chỉ còn hơn ba chục ngàn, không nhiều lắm nhưng nó nghĩ là sẽ giúp được họ một chút gì đó . Trong cuộc sống hằng ngày, nó vẫn nghe rất nhiều những câu chuyện về những người chây lười giả làm ăn mày để đi lừa gạt tình thương của người khác . Những câu chuyện đó làm nó và có lẽ cũng không ít người thường cẩn trọng khi đem tình thương của mình chia sẻ cho bất kì ai . Nhưng sáng nay , trong một sáng lạnh như thế này , những nghi ngờ , suy tính của nó dường như không có chỗ . Nó chỉ nghĩ đến việc làm sao giúp được cho những con người nghèo khổ này - để nó cảm thấy nhẹ nhàng hơn .
Nó chạy đến trước công viên mua hai gói xôi nóng và hai bịch sữa đậu nành rồi vội vã quay lại như sợ hai ông cháu ấy sẽ đi đâu mất

Khi lại gần , nó nhìn thấy ánh mắt người ông ngẩng lên cầu khẩn . Nó vội nhìn xuống chân , tránh ánh mắt ấy và cũng không dám nhìn ra xung quanh vì nó cũng sợ ánh mắt của mọi người . Không biết từ bao giờ , việc giúp đỡ những người nghèo khổ bỗng trở thành một vịêc làm khác người . Hoặc là họ sẽ cho là nó dở hơi hoặc là nó đang giả tạo ra thứ tình thương đó . Cuộc sống ngày càng làm con người trở nên tàn nhẫn hơn nhưng nó biết nó đang làm một việc đúng . Nó nhẹ nhàng ngồi xuống trước hai ông cháu , đưa cho người ông 2 gói xôi và sữa rồi vội vàng đứng dậy quay đi . Nó sợ ánh mắt ấy – nó chứa quá nhìêu đau khổ , cơ cực và tình thương dành cho đứa cháu nhỏ . Nó định bước tiếp về phía công viên thì có tiếng người ông gọi sau lưng , nó biết ông đang gọi mình . Nó bối rối giây lát rồi quay lại . Lúc này , nó nhìn thấy thằng bé cũng đã mở mắt nhìn nó , cặp mắt trong và tròn xoe rất ngây thơ . Nó khẽ mỉm cười với thằng bé và nó thấy lòng nhẹ nhàng và bình yên lạ khi đứa bé cười toe với nó . Cuộc sống có những phút giây đẹp và ngọt ngào lại trải ra trên nền tối xám của của mắt đời như thế này . Người ông già nua run run đưa cho nó một chậu hoa và nó nhìn thấy trong ánh mắt ông lấp lánh một chút gì đó không là buồn khổ . Chỉ một hành động nhỏ mà nó thấy như là mình vừa làm một điều gì to tát lắm . Nó nhận chậu hoa và móc trong túi ra hai chục ngàn còn lại đưa cho ông . Người ông cầm tờ tiền rồi lại trả lại cho nó , khẽ lắc đầu . Ông lắc lắc tay và nói câu gì đó nó không nghe rõ lắm nhưng trong hành động đó , nó hiểu ông muốn tặng nó chậu hoa này . Nó cầm chậu hoa trên tay , gật đầu cảm ơn ông và bước lại vuốt lên trán đứa bé đang tròn mắt nhìn nó . Nó xếp tờ tiền đặt vào tay đứa bé rồi quay đi . Ánh mắt của hai ông cháu khiến nó nhớ mãi - những ánh mắt sâu đậm buồn khổ nhưng trong một phút giây nào đó đã lóe lên niềm vui ...

Gió lành lạnh thổi qua tai , nhưng trong lòng nó thấy ấm áp . Nó không đến công viên nữa , nó trở về nhà để trồng những cây hoa phía trước hiên nhà - những bông hoa vàng , cánh mỏng và rất lạ .

***

hacgiay
26-12-2006, 02:59 PM
Nó ngồi im lặng nhặt những bông hoa đã dập nát . Cũng may mà ba nó quăng đi chỉ làm dập hoa và vỡ chậu chứ thân cây có lẽ vẫn còn sống được . Hôm nay đã sáng mà nắng vẫn chưa đủ ấm . Nhìn những bông hoa , nó chợt nhớ đến hai ông cháu nghèo khổ kia , không biết họ có chịu nổi cái lạnh thất thường này không ? Những bông hoa nát cánh như chính những số kiếp cùng cực kia , không biết tìm đâu một chỗ để bám tựa ngoài tình thương ngày một khan hiếm của người đời . Nó bỗng thấy lòng nhoi nhói .
Nó gom đất bó phần rễ cây lại rồi đem trồng ở phần đất dưới gốc cây trên vỉa hè . Nó không dám trồng ở trước nhà nữa vì nó sợ lại bị ba nó đem vất ra đường . Nó cũng không hiểu ba nó nữa , có thể ông ghét nó vì nó là thằng đồng tính , một thằng pede làm mất mặt ông nhưng những bông hoa này thì nó tội gì cơ chứ ... Nó thoáng buồn khi nghĩ đến gia đình mình , không có một sự sẻ chia ...

_Hoa gì vậy em ?

Nó đang lúi húi làm thì bỗng có tiếng hỏi . Nó ngẩng lên và trông thấy một anh chàng có nụ cười rất tươi đang nhìn nó . Anh ta mang cặp kính cận khá dễ thương , mặc trên người mộ đồ thể thao ngắn màu trắng và vai đang vác bao đựng vợt , có lẽ mới đi tập thể dục về . Nó cúi xuống tiếp tục làm ...

_Không biết nữa . Thấy hay hay nên trồng chơi thôi .

_Trồng làm sao mà dập hết vầy nè ?

Nó im lặng không trả lời , chỉ chăm chú vào mấy cây hoa trước mắt . Không lẽ nó lại nói là vì ba nó quẳng ra đường nên mấy cây hoa mới dập nát sao . Nó cứ nghĩ là sau sự im lặng của nó anh ta sẽ bỏ đi nhưng hình như không phải thế .

_Em trồng như thế thì nó không sống nổi đâu . Có cần anh giúp không ?

Nó hơi ngạc nhiên vì sự nhiệt tình của một người lạ . Nhưng nó cảm thấy anh ta có vẻ dễ mến nên ngẩng lên nhìn và khẽ cười .

_Chắc anh cũng thường trồng hoa lắm hả .

_À , nhà anh trồng và bán hoa kiểng mà . Để anh giúp một tay cho .

Nói rồi anh ngồi xuống bắt tay vào làm một cách chăm chú như không có nó ngồi đó vậy . Nó nhìn cái cách anh làm tỉ mỉ và nâng niu những cánh hoa thì có vẻ anh đúng là người rành về cây cỏ thật .Nó trông anh làm không chớp mắt . Anh không phải thật đẹp nhưng gương mặt rất nam tính và sự mạnh mẽ ấy còn tóat ra từ thân hình cao lớn khỏe khoắn . Những ngọn tóc lòa xòa rũ xuống chiếc kính cận trông thật đáng yêu , trời không nóng nhưng trán anh đã lấm tấm mồ hôi . Nó bỗng muốn chậm những giọt mồ hôi trên trán anh quá nhưng nó không dám . Anh làm rất chăm chú và cẩn thận , chẳng mấy chốc mà mấy cây hoa đã đứng vững và rung rinh trong gió . Anh đứng dậy phủi phủi tay và đưa tay áo chậm mồ hôi trên trán , nó vẫn chưa rời mắt khỏi anh .

_Mấy cây hoa này lạ thật , anh chưa thấy bao giờ . Em cứ tưới nước cho nó xem nó có sống nổi không . Dập hết trơn rồi . Cánh hoa mỏng quá mà .

Bây giờ nó mới tỉnh ra và trả lời anh .

_Cám ơn anh nhe . Anh ..

Nó còn nhiều câu định hỏi nhưng mẹ nó đã xuất hiện ở cửa và quắc mắt nhìn nó .

_Tú , vô nhà mau lên .

Nó quay lại nhìn anh hơi ái ngại , thấy anh gật đầu chào nó rồi lại xách vợt chạy đi . Nó ỉu xỉu theo mẹ nó vào nhà . Trong nhà là ba nó đang ngồi đọc báo , thấy nó vào ông hạ tờ báo khỏi mắt và phán cho nó một câu :

_Hôm nay lại dắt trai về nhà đấy . Mày liệu hồn đấy . Đừng có mà làm nhục mặt tao với xóm giềng .

Nó im lặng đi lên phòng , không nói gì , cũng chẳng buồn nhìn . Nó đã quen với điều này rồi nhưng chưa bao giờ nó thấy thôi khó chịu . Hôm nay nó không đi học nên có thể nằm trên phòng cả ngày . Nó nhìn xuống cửa sổ , những cây hoa vàng vẫn phất phơ trước gió thật nhẹ nhàng . Nó chợt nghĩ đến anh - một chàng trai dễ thương và tốt bụng . Hình như nó thích anh mất rồi . Nó tiếc vì chưa kịp hỏi tên anh . Rồi nó lại nghĩ đến hai ông cháu lúc sáng , không biết họ đã đi về đâu , có gặp được ai giúp đỡ miếng ăn hay mua giúp chậu hoa không nữa . Nó cứ gác tay trên trán mà suy nghĩ miên man ....

***

Sáng nay nó dậy sớm chuẩn bị ra công viên . Nó mặc theo một cái áo ấm với ý định sẽ cho hai ông cháu ấy nếu nó gặp và sẽ mua cả chậu hoa còn lại . Nó đi vội hơn bình thường như sợ sẽ đến trễ . Sáng nay gió lạnh hơn và trời cũng tối hơn , ngòai đường cũng không đông người tập thể dục như mọi ngày . Có lẽ họ còn chưa thức dậy.
Ở góc đường hôm qua vẫn tối nhưng không thấy bóng dáng hai ông cháu đâu nữa . Nó chạy chầm chậm quanh công viên như thường lệ nhưng cũng để xem có hai ông cháu ấy đang ngồi ở đâu không nhưng cũng không thấy . Bỗng có tiếng gọi phía sau và một bóng người chạy vụt lên song song với nó . Nó vui mừng nhận ra anh đang chạy bên nó .

_Chào em . Tập sớm quá nhỉ .

_Anh cũng vậy mà . Hôm qua chưa kịp cám ơn anh . Mà cũng chưa biết tên anh nữa .

_Anh tên Tuấn . Còn em ?

_Em tên Tú . Anh có thường tập ở đây không ?

_Cũng thường lắm . Ngày nào rảnh là anh đi hà .

_Sao hôm qua em thấy anh mang vợt cầu lông mà . Hôm nay không chơi à

Anh cười với nó :

_Hôm nay bạn anh nó bận nên anh chạy bộ một mình . Em cũng để ý kĩ quá nhỉ .

Nó hơi ngượng vì câu nói của anh nên không trả lời . Có lẽ cũng đã mệt nên hai anh em cùng ngồi nghỉ trên một băng ghế đá dưới một tán cây lớn . Câu chuyện nhẹ nhàng xoay quanh chuyện học tập , gia đình và ...những cây hoa vàng .

_Anh có biết mấy cây hoa đó tên gì không ?

_Hôm qua anh có về coi trong sách nhưng chỉ thấy tên nước ngòai dài lắm . Không có tên thông dụng . Nó là một lòai cúc dại thôi .

_Vậy biết kêu nó là hoa gì bây giờ ?

_Hay gọi là cúc Tuấn Tú đi . Vì anh và em đã cùng trồng nó mà .

Anh nhìn nó cười thật nhẹ . Vẫn gương mặt nam tính và cặp kính cận đáng yêu đó nhưng nó thấy thân thuộc như đã quen từ thuở nào . Nó chỉ cúi mặt mỉm cười , không dám nhìn anh vì nó sợ anh sẽ thấy hai má nó đang đỏ ửng . Nó đứng dậy kéo tay anh .

_Thôi mình chạy tiếp đi . Thách anh chạy đua với em đó .

_Đua thì đua . Ai thua phải khao người thắng đó nha .

Anh và nó vừa chạy vừa đùa thật vui . Nó cảm thấy yêu hơn những buổi sáng này , nó không còn thấy lạnh lẽo và cảm giác cô đơn nữa . Nó đã có một điều để mong đợi trong cuộc sống này .

Nó tung tăng bước trên đường về , miệng nhẩm theo một bài hát . Vậy là ngày mai nó sẽ lại gặp anh , vì anh chạy thua nó mà , ngày mai anh phải mời nó ăn sáng . Nó thấy lòng thật rộn ràng . Về đến căn nhà quen thuộc , nó bỗng đứng sững lại , dụi mắt mãi mới tin vào mắt mình . Những cây hoa vàng đã không còn ở đó nữa , những bông hoa anh đã trồng cho nó . Nó chạy lại phía gốc cây , chỉ thấy đất ở đó bị xới tung và những cành hoa tả tơi nằm rải rác . Mắt nó ngấn nước , nó sắp khóc rồi . Những bông hoa anh đã trồng cho nó mà . Không cần hỏi thì nó cũng biết ai làm rồi nhưng nó vẫn không hiểu vì sao họ lại đối xử với nó như vậy . Chỉ vì nó là một thằng đồng tính ư. Khốn nạn , khốn nạn quá !
Nó chạy vào nhà , bật tung cửa phòng khách . Mắt nó long lên đầy tức giận . Ba nó quăng tờ báo xuống bàn nhìn thẳng vào mặt nó .

_Mày làm cái gì mà ầm ầm vậy hả ?

Nó không còn biết nó đang ở đâu và những người này là ai nữa . Nó nói như hét .

_Ai đã nhổ mấy cây hoa của con ? Ai .

Anh nó đang cầm ly sữa đứng ở cửa bếp nhếch mép nhìn nó , cười khinh bỉ .

_Tao thấy ngứa mắt thì tao nhổ đó . Có gì không ?

Nó không kềm được cơn tức như bấy lâu nay nữa , nó không hiểu nó đã làm như thế nào , chỉ biết sau cú đấm của nó anh nó đã ngã lăn ra sàn , ly sữa rơi xuống đất vỡ tan văng tung tóe . Không gian khi đó nín lặng , hình như cả ba và mẹ nó đều không kịp phản ứng hoặc họ chưa từng nghĩ tới trường hợp này nên cứ há hốc nhìn nó . Còn nó , như một con người khác , không phải là nó nữa . Nó nhìn thẳng vào mặt ba mẹ nó và trút hết những gì từ bấy lâu nay nó ấm ức giữ mãi trong lòng , những điều mà nó muốn cho ba mẹ nó biết , cũng như cả cái xã hội này biết một thằng đồng tính như nó cũng là một người bình thường và vẫn cần được thương yêu và tôn trọng . Tại sao họ lại không hiểu điều đó . Nó cũng không hiểu vì sao nó có đủ can đảm để làm được điều mà nó chưa từng nghĩ tới hư vậy . Chỉ biết nó cứ nói , cứ nói và khi đã cạn lời , nó bỏ về phòng đóng cửa lại .
Nó nằm im , không khóc . Nó thấy tim mình vẫn còn đập mạnh lắm , như không tin những điều vừa xảy ra . Không khí dưới nhà cũng trở nên im lặng hiếm có . Không biết cả nhà nó đang nghĩ gì sau chuyện nó vừa làm nữa . Bình thường lẽ ra nó đã không hành động như vậy , nhưng vì những bông hoa đó không chỉ là của anh trồng mà còn là những bông hoa mà một người nghèo khổ tặng cho nó vi nó đã giúp họ một chuyện thật nhỏ . Nó có ý nghĩa với nó biết bao . Nhìn những bông hoa dập nát qua khung cửa , nó chảy nước mắt ướt cả gối . Có lẽ ngày mai anh sẽ thấy nó ghê lắm , nhưng được gặp anh có lẽ nó sẽ bớt buồn hơn ... Nó chìm vào giấc ngủ mệt mỏi

hacgiay
26-12-2006, 03:00 PM
Sáng nay nó đi trễ , công viên nắng đã lên xuyên qua những hàng cây tạo thành những vệt sáng thật đẹp . Nhưng nó không thấy anh ở chỗ hẹn . Nó chạy vòng quanh công viên mà cũng chẳng thấy anh đâu . Lẽ nào anh không còn nhớ lời hẹn với nó . Nó thấy mình sắp khóc mất thôi . Những nỗi buồn sao cứ cùng lúc kéo tới với nó thế này . Nó không biết mình có còn chịu nổi nữa không . Nó buồn bã lê bước về nhà . Cũng một con đường mà sao hôm qua thôi còn rộn ràng đến thế mà hôm nay đã xám xịt mặc dù hôm nay đã không còn lạnh nữa và nắng cũng lên tươi ?Nó nhớ anh quá ...

Về nhà nó sốt li bì cả tuần , không rời khỏi giường nửa bước .Những lúc này nó bỗng nhận ra gia đình nó vẫn còn quan tâm đến nó hơn nó tưởng . Mẹ nó lo lắng cho nó lắm , cứ nấu đủ thứ cho nó ăn còn ba nó tuy không lộ rõ nhưng cứ đòi đưa nó đến bệnh viện dù biết bệnh nó không có gì . Trong những giấc mơ , nó thóang thấy bóng anh và những con người kham khổ lóang thóang trong đó .Đôi khi nó khóc nhưng rồi mọi thứ cũng dần qua ...
Sáng hôm nay , cơn sốt đã qua hẳn , nó thấy trong người khỏe khoắn lạ thường . Nó khóac chiếc áo ấm mở cửa ra ngòai . Trời vẫn còn chưa sáng rõ , đèn đường còn chưa kịp tắt .Nó không chạy chỉ đi dạo rất chậm . Hôm nay trời lại gió nên hơi lạnh , nó kéo chiếc áo chòang kín người và chạy những bước nhẹ cho nóng người . Bỗng nó thấy trên vỉa hè dựng một chiếc xe đạp tuy cũ kĩ như khá chắc chắn . Phía sau là một cái tràng gỗ để rất nhiều những cây hoa cảnh , đủ lọai và nhiều màu sắc trong đó thấp thóang những bông hoa vàng . Phía trước xe có một chiếc ghế nhỏ có đứa bé đang ngồi và người ông đang đứng cạnh bên . Nó vui mừng nhận ra hai ông cháu ngày trước nên chạy lại . Nhìn ông vẫn khắc khổ như ngày nào nhưng trong ánh mắt đã le lói những tia sáng vui tươi . Nó khẽ nựng má đứa bé và nói chuyện với ông , ông kể nó nghe về buổi sáng hôm đó , sau khi nó về , có một người thanh niên đã đến và ngỏ lời giúp ông . Hiện hai ông cháu đang sống nhờ trong một ngôi chùa dành cho người nghèo và hằng ngày ông đẩy đứa cháu nhỏ đi bán hoa kiểng .Nhà người thanh niên ấy trồng hoa nên cậu ấy đã giúp ông đồng vốn và cả chiếc xe đạp này. Ông kể bằng một giọng rất vui , tiếng Kinh của ông tuy hơi khó nghe nhưng nó biết ông đang lạc quan hơn những ngày trước , ông còn bảo là thằng nhỏ buổi tối còn đi học lớp tình thương nữa . Nó quay về phía đứa bé đang tươi cười mà lòng thật thanh thản . Nó lấy trong túi tờ hai chục đưa cho ông bảo ông mua gì đó cho thằng cháu đi học nhưng ông không nhận .

_Thôi thì coi như ông bán cho con một chậu hoa đi . Ông cho con chậu hoa vàng này nha . Mà hoa này tên gì vậy ông ?

_À , ông cũng không biết dưới này người ta gọi là gì nhưng cậu ấy bảo khi có ai hỏi thì ông cứ nói là cúc Tuấn tú

Nó thóang ngạc nhiên nhưng rồi nó nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện .Vậy là người thanh niên đó không ai khác chính là anh . Ông đưa cho nó một chậu mây nhỏ có cây hoa màu hồng sắp nở và bảo rằng nó đã có đủ hoa vàng rồi . Nó không hiểu lắm nhưng cũng thấy vui . Chậu hoa này nhỏ , nó có thể để trên bàn học và nhìn ngắm mỗi ngày . Nó chào hai ông cháu ra về , lòng tràn niềm phấn khởi .
Con đường trước mắt thật đẹp và nó không khỏi ngạc nhiên khi về đến nhà . Trước hiên nhà nó có hoa , những bông hoa vàng rực rỡ . Có lẽ nó đã không để ý vì lúc ra khỏi nhà , trời còn chưa sáng hẳn . Nó bất ngờ quá . Những bông hoa phất phơ theo gió thật nhẹ nhàng và nhẹ như lòng nó vậy . Bỗng có tiếng nói quen thuộc sau lưng nó thật ấm áp .

_Em thích không ? Coi như để xin lỗi em vì hôm đó anh không đến được .

Nó quay lại nhìn anh . Đúng là anh rồi . Vẫn gương mặt đó , dáng người đó và cặp kính cận đáng yêu . Nó không trách anh và cũng không giận anh chút nào vì nó đã biết hết mọi chuyện . Nó cười thật tươi như những bông hoa vàng rực rỡ ấy .

_Sao hôm đó anh không ra ?

_Anh mãi canh những bông hoa này đến gần sáng nên ngủ quên mất . Em không giận anh chứ ?

_Anh trồng nó cho em à ? Em không giận anh đâu chỉ hơi buồn thôi .

_Em biết không , anh thấy những cây hoa vàng rực này đẹp như tấm lòng em vậy . Sáng hôm đó , nhìn thấy em ở công viên , anh biết là mình phải làm gì đó cho hai ông cháu và cả cho em nữa

Nó khẽ cười rồi cúi nhìn xuống đất thẹn thùng .Nó bước cùng anh trên con đường quen thuộc nhưng hôm nay lại rất khác . Hôm nay có gío lạnh nhưng nắng đã lên tràn cả đường và phía sau lưng , ở hiên nhà nó rực rỡ hoa - những bông cúc Tuấn Tú .

Hết