PDA

View Full Version : [oneshot] Tôi - anh và những điều còn muốn kể



langkinh8x
09-02-2011, 07:53 AM
Part1
Trước hết tôi phải nói cho các bạn biết trong câu truyện của tôi, có cái là thật, có cái là ảo mà cũng có cái nửa thật nửa ảo còn cụ thể như thế nào tôi xin phép không nói mà các bạn khi đọc truyện của tôi sẽ tự mình cảm nhận ra.
Thứ 2, tôi là một kẻ hơi lập dị và quái đản do đó chắc nhiều lúc sẽ khiến bạn cười khẩy hoặc có một suy nghĩ là nó thật vớ vẩn.
Thứ 3, chúng tôi đã không còn là của nhau.
Thứ 4, và câu chuyện bắt đầu...
***
- Anh không có mặt trong 15 phút nữa thì kệ anh đấy .
- Cho anh thêm 2 phút nữa đi, đang họp, sếp chưa nói xong.
- Em không biết, cả tuần đi chơi với nhau được 2 tiếng, anh cứ lần chần mãi là em đi về.
Nói xong tôi cúp máy. Tôi mặc kệ và ném thẳng cái điện thoại từ thời Napoleon cởi truồng vào cái miệng balo đang mở toang hoác. Tôi thu mình trên cái ghế đá của sân C9 đung đưa theo nhạc “Baby once more time” của Britney. Ở cái năm 2008, xem ra tôi lạc hậu so với thời đại quá thì phải. Tôi mặc một cái áo phông rộng thùng thình, chân đi giày thể thao to hơn một số và lúc nào cũng mặc một cái Jeans hơi bẩn bẩn, bụi bụi. Cũng chẳng có gì lạ lắm. Ở một cái trường đại học mà “thời đại khủng long” còn thống trị và “cá mập nhan nhản” thì việc một thằng con trai ăn mặc lôi thôi, luộm thuộm và bụi bụi một chút cũng chẳng có gì là ghê gớm.
Mà có phải chỉ riêng tôi đâu, hôm nay là Halloween nên C2 tràn ngập những cái pano, ap-phich đầy hình thù ma quái rùng rợn. Xem ra tối nay có event lễ hội hóa trang thì phải. Nếu không hẹn với cái tên ngốc này, thì có lẽ tôi đang chạy chương trình trong kia cũng nên. Đập vào mắt tôi là cái đồng hồ kim phút đã trượt qua 6h kém 15. Trễ 1 phút. Tôi thoáng thấy cái bóng quen thuộc đang chạy một cách khó nhọc qua cái đường đôi trong trường. Lòng thì thấp thoáng niềm vui, nếu không muốn nói là chộn rộn nhưng mà cứ lờ đi không thấy mặc kệ, tiếp tục ngả đầu ra sau nghe nhạc tiếp.
- Em thật là trẻ con quá. 19 tuổi rồi mà sao cứ hay làm nũng anh thế hả? Anh vịn tay vào cái ghế đá tôi đang ngồi, miệng thở hồng hộc, bàn tay đập nhẹ nhẹ lên cái ngực đang phập phồng. Tôi khẽ liếc mắt lườm một cái, rồi mặc kệ anh đứng đó thở, vác cặp lên vai lững thững.
- Ô hay, gọi anh ra rồi thái độ thế là sao? Anh lại lập bập chạy theo tôi, bàn tay anh nắm chắc cái quai cặp trên vai, giọng anh nghe cao vút và liên tục đứt đoạn vì thở. Tôi chầm chậm quay lại rồi mở to mắt nhìn anh. Khuôn mặt lộ vẻ bất cần hờ hững như những con bé kiêu kì trong phim thần tượng Hàn Quốc. “Anh chậm 1 phút”. Rồi tôi lại tiếp tục quay lưng đi, miệng nhoẻn một nụ cười, 1..2..3 không ngoài dự đoán, anh bám chặt cánh tay tôi rồi nói với một cái giognj ăn năn như trẻ con : “Anh biết lỗi rồi, bà xã tha lỗi cho anh đi nhé”.
- Vậy lỗi gì? Tôi vênh mặt lên, giọng bâng quơ lòng thì rất sung sướng nhưng vẫn phải giữ thái độ tĩnh tại, lạnh lùng để cho anh tiếp tục kéo tay mà lay mà lắc như trẻ con lúc phạm lỗi .
- Thì lỗi,..., ờ đến muộn. Anh nắm chặt vai rồi xoay người tôi nhìn thẳng vào mắt anh. Xin thề có chúa là chỉ cần nhìn thấy cái đôi mắt híp tịt không thấy trời trăng và cái mặt búng ra sữa ấy là bao nhiêu bực mình trong lòng cũng tan biến chẳng còn dấu tích nhưng đang phạt kia mà, đâu có thể dễ dãi như thế.
- Vậy anh có bằng lòng chịu phạt không?
- Phạt có nặng không? Anh khe khẽ mỉm cười, giọng vui vẻ, nhìn tôi đầy ẩn ý.
- Nặng lắm. Tôi vẫn dương dương tự đắc, mắt ngếch lên trời như một đứa ngốc. Một con chim bay vụt khỏi một vòm cây gần đó làm dậy lên tiếng xào xạc, tiếng chiếp chiếp trong cái ánh le lói một chiều cuối thu càng khiến cái chỗ tôi ngồi trông thê thảm, nhưng tôi vẫn kệ, lờ đi để cho cái tên ngốc kia tiếp tục cái màn lắc tay ngớ ngẩn.
- E hèm, heo ngốc, anh có bằng lòng chịu phạt không? Tôi lên cao giọng như thể là Bao công đang thiết triều vậy. Anh nhìn tôi khe khẽ gật đầu, thấy tôi diễn trò, anh cũng cố cho tôi vui bằng cái bộ mặt thảm thương nhất có thể.
- Vậy ta phạt ngươi phải ở bên ta suốt đời. Có chịu không? Tôi lừ mắt nhìn anh, chẳng hiểu sao chơi trò này lâu rồi, kịch bản thì lchẳng bao giờ thay đổi nhưng mỗi khi anh nói “Tội nhân xin chịu” và kèm theo 1 nụ cười rạng rỡ không thấy tổ quốc đâu, lòng tôi lại rộn ràng, tim đập nhanh đến mức chuẩn bị nhảy khỏi lồng ngực. Và bao giờ cũng vậy, tôi lại phá ra cười sặc sụa trước cái bộ mặt đang toe toét ấy của anh. “Heo ngốc ơi là heo ngốc, cả đời này có muốn chạy cũng không thoát khỏi em”.
- Vậy thì tại hạ sẽ bonus thêm cho đại nhân 111 cái hôn. Đại nhân có nhận không ạ? Giọng anh hớn hở.
Sao không phải 100 hay 1000? Tôi nhíu mày, cố tỏ ra “nguy hiểm” nhưng kì thực trong cái trường toàn con trai thì cái chiêu “cưa cùn” này tôi thừa đọc ra vị, thường thì sẽ thấy nó siêu chuối và siêu sến nhưng khi ở vào vị trí được nhận thì lòng lại vui mừng khôn xiết, nhưng cũng phải “nai một chút” cho anh đỡ buồn.
Anh đẩy người ra phía trước, khẽ thì thầm vào tai “Một đời, một kiếp chỉ yêu một mình em” rồi ôm chầm lấy tôi. 6h rồi nên chẳng còn ai trong cái sân C9 vắng lặng này nên anh mới dám bạo gan như vậy. Thấy anh bạo quá, tôi cũng ngượng chả biết phải phản ứng sao mà cứ đứng im như một đứa ngốc.Tôi nghe lòng mình tựa hồ một cơn sóng đang dâng cao, cao mãi, bao trùm cả cái sân C9, cả cái khuôn viên trường tôi đang học, cả Hà Nội, cả Trái Đất, thậm chí là cả không gian và thời gian. Con sóng đấy cuốn phăng tháp Effeil, trượt qua Tokyo, đánh bay Tượng Nữ thần tự do và vùi dập Ăng co vát cổ kính và chỉ còn tôi, còn anh đang ôm cả một vũ trụ bao la trong lòng với một tình yêu ấm áp như ánh mặt trời trên đồng hoa cải rực rỡ.

nguyentrj
09-02-2011, 08:04 AM
ôi tình yêu của bạn thật đẹp mình ước ao sao mà con rồng nhỏ của mình bướng lắm nóng như lửa vậy hajz

langkinh8x
09-02-2011, 08:52 AM
Dù sao cũng chỉ còn là quá khứ (điều thứ 3)

nhox_BoShaydow
09-02-2011, 11:46 AM
dễ thương ghê cơ.....:))

langkinh8x
09-02-2011, 12:32 PM
From :....to:...
Heo ngốc của em, chỉ 3 tiếng nữa là gặp nhau được rồi, em nhớ anh quá, hì hì, mà sao hôm nay anh cứ đòi gặp em thế, em nhớ anh hôm nay phải đi dạy bên học viện cơ mà, vả lại cũng đâu phải ngày mình hẹn nhau, lịch là phải 3 ngày nữa cơ mà nhỉ? Đừng nói là nhớ em quá không chịu được đấy nhé? Nhưng mà, hì hì, em đang hạnh phúc lắm.
From:..to:...
Em có mệt không? Cả ngày em đi lại trong tâm trí anh thì em có mỏi không? Để anh tưởng tượng ra một cái ghế cho em ngồi xuống nhé. Anh yêu em. Mấy giờ em đi dạy về? Cùng lắm thì cho thằng bé kia nghỉ một hôm. Anh đón em ở đâu được nhỉ?
Làn gió cuối xuân đầu hạ ấm áp ngập tràn trên quảng trường C1. Chẳng hiểu cái lí do gì mà anh cứ đòi gặp tôi cho bằng được. Cả ngày hai đứa nhắn cho nhau đủ kiểu, lúc thì SMS, lúc thì email, thi thoảng lại gửi offline qua Yahoo đến nỗi mà tôi có cảm tưởng hôm nay chả làm gì ngoài chuyện cứ ngồi mà đọc tin nhắn xong nhắn lại. Mấy đứa ngồi cùng bàn đôi lúc cũng phải nhăn mặt khó chịu bởi hôm nay học mấy môn chuyên ngành tiếng Pháp mà cái điện thoại lại rung lên khi có tin nhắn cứ đều đặn 5 phút một lần khiến chả đứa nào tập trung được. Giải pháp duy nhất trong tình thế này là bùng học xuống căn tin ngồi nhắn tin. Anh làm trên tầng 9 thư viện, tôi thì học cách đó có một dãy nhà nhưng làm sao mà gặp nhau trong giờ làm việc được do vậy đành phải gửi yêu thương qua những cái tin nhắn kiểu này. Lòng ngập tràn hạnh phúc bởi 3 chữ “Anh yêu em” và trên miệng thì toe toét một nụ cười ngớ ngẩn làm cho mấy em nhân viên trong đó cũng phải khó chịu vì gọi có 1 chai Coca mà chiếm ghế mất cả buổi chiều. Nhưng chả dám đuổi nên chỉ lắc đầu chán nản. Còn tôi thì phớt lờ mọi chuyện xung quanh, bởi giờ có một thứ đáng quan tâm hơn rất rất nhiều.
Thế mà cuối cùng tôi cũng cho thằng bé học sinh của mình nghỉ thật, cứ nghĩ tới cảnh được gặp anh, được anh ôm là bao nhiêu ý tưởng dạy dỗ tan biến mất, chỉ còn lại một niềm vui khó tả, andrenalin tràn ngập trong não nên chẳng làm được cái gì ra hồn. Mắt cứ dán vào cái màn hình laptop đang lập lòe “you got a mail” và cái màn hình điện thoại “1 new message”. Thế mà cũng hết ngày. Chẳng mấy chốc đồng hồ trung tâm điểm 6h, một em gái phục vụ bẽn lẽn “ Anh ơi hết giờ làm việc rồi, anh thanh toán cho ạ”. Vẫn chưa thấy người yêu đâu, lòng tôi càng bực mình. Có bao giờ phải đợi tới mức này đâu, nếu không phải anh ấy tuyên bố “không gặp không về” thì chắc là tôi đã đứng dậy từ lâu lắm rồi ấy chứ đâu đến nõi bị đuổi như bây giờ. Nản vô cùng đành gấp laptop và nhét điện thoại vào túi, móc ra mấy ngàn lẻ rồi lững thững đi ra cửa, không dám ngoái đầu lại, ngước lên tầng 9. Đèn đóm đã tắt ngóm tự lúc nào mà vẫn chẳng thấy bóng dáng anh đâu. Miệng tôi lầm bầm “Đồ đáng ghét, anh sẽ chết với em”
Tôi lang thang trên con đường ven hồ ngay bên cạnh Thư viện- nơi anh làm, chẳng biết làm gì đành lôi điện thoại ra nghịch. Gọi điện mãi cho anh mà chẳng được, chỉ thấy đầu dây bên kia tiếng trả lời tự động của tổng đài “Thuê bao quí khách vừa gọi hiện không liên lạc được” trong 2 phút mà đây là lần thứ 3 tôi phải nghe thấy cái âm thanh đáng ghét ấy. Chán nản vô cùng nhưng cũng đành chịu. Nhìn lên cái tầng 9 tối om và những cái lớp tại chức điện đang lập lòe mà chỉ muốn phát điên lên. Nếu không phải lỡ hứa “không gặp không về” thì chắc chả có chuyện tôi lang thang tới tận giờ này. Thời gian cứ trôi dần cùng với những vòng hồ. 6H15...vẫn chưa thấy có dấu hiệu gì là anh sẽ xuất hiện. 6H17 một đôi nam nữ ven hồ nhìn tôi với ánh mắt khó chịu. Trời ạ, khuôn viên đại học chứ có phải là nhà riêng đâu mà họ thoải mái hôn hít, chả để ý trời đất gì xung quanh như vậy???Rồi như thể tự nhận ra vai trò “kẻ phá đám” của mình, tôi cũng lặng lẽ rút lui êm thấm trong cái lạnh dịu dàng của ngày cuối xuân. 7H tiếng nhạc xập xình báo hiệu lễ hội âm nhạc đã bắt dầu, C2 hôm nay mờ mờ ảo ảo, thi thoảng vài cụm khói màu xanh đỏ bốc lên ma quái, thường thì tôi sẽ rất thích thú, vui vẻ mà nhảy vào cuộc vui mà la mà hét với cả lũ đàn em trong đó, nhưng mà hôm nay thì đâu còn tâm trạng để mà làm vậy. Một suy nghĩ chạy dọc trong óc” Lẽ nào tên ngốc kia có chuyện gì rồi?” Vốn là một đứa hay đọc tiểu thuyết, nghĩ ra đủ thứ kịch bản linh tinh trong đầu cho nên tôi rất hay suy diễn những thứ xấu trong đầu. Đừng hiểu nhầm, không đúng như bạn đang nghĩ, tôi chỉ sợ lỡ có tai nạn gì đó nên lòng càng như lửa đốt, lại cầm điện thoại, lại quay số nhanh, lại nhận được tiếng trả lời tự động buồn chán, lại gọi, lại nghe, lại chán,...mỗi phút trôi qua có lẽ là phải dài bằng cả thế kỉ mất. Biết chẳng làm được gì, thôi thì đành kệ vậy, cứ đợi thôi. Tôi ngồi xuống cái ghế đá bên sân C9 quen thuộc, hàng đoàn sinh viên lũ lượt kéo về C2 khẽ liếc về phía tôi, bởi trong cái không khí náo nhiệt thế này mà có 1 đứa dở hơi ăn mặc luộm thuộm và cau có, nhăn nhó thế này, trông thật quái đản.
Thở dài, ngước lên bầu trời hôm ấy, thật kì lạ, cuối tháng 3 mà bầu trời lại lấp lánh như vậy. Một ngôi sao băng bay qua bầu trời tạo thành một vệt sáng rất nhẹ, rất mảnh, không nhớ khi đó tôi ước gì nhưng chắc chắn chỉ đơn giản là anh sẽ xuất hiện ngay bên tôi lúc này. Bởi trong đời, chưa bao giờ tôi phải chờ đợi lâu như vậy và khát khao một điều gì mãnh liệt hơn thế. Tiếng nhạc ầm ầm nổi lên, hình như hôm nay có rock, dân tình hò hét, gào rú càng làm trong lòng tôi buồn phiền. Ngước nhìn đồng hồ trung tâm, ánh LED rực sáng báo cho tôi biết đã 7H rồi. Hết chịu đựng được nữa rồi, tôi đành đứng dậy đi về mà lòng nặng trĩu. Lễ hội ngay cạnh nhưng lòng dạ nào mà vào tham gia nữa chứ. Một ngày thật mệt mỏi.
Đi được vài bước, “I'm proud that I can fly” vang lên, là anh, chỉ duy nhất anh tôi mới để cái nhạc chuông này. Vội vội vàng vàng nhấc máy, tim tôi đập loạn xạ khi cái màn hình lấp lánh “Heo ngốc is calling” hiện lên. Hít một hơi thật sâu :
Em về nhà rồi, anh gọi làm gì?
Vậy à, thế thì thôi vậy. Anh khẽ cười hi hí khiến lòng tôi càng điên hơn.
Anh cười gì? Tôi lên giọng, dù lòng tôi đang rất chi là tức nhưng vẫn cố làm ra vẻ thản nhiên, nhưng cũng vui vì nghe cái giọng này là biết chẳng có “việc gì” xảy ra với anh, cũng nhẹ được nhiều lo lắng.
Vì em không biết nói dối. Quay sang trái, tiền 3 bước, đập đầu vào gốc cây, rẽ trái. Anh phá lên cười thật lớn. Trời ạ, lần này tôi nghe được là 2 tiếng cười, 1 tiếng cười trong điện thoại, 1 tiếng cười văng vẳng trong không gian rộng mở của C9, anh đang lững thững đi về phía tôi trên tay là một giỏ ly trắng - đúng loài hoa mà tôi thích nhất. Tôi sững người lại, mặt cứng đờ, vừa ngạc nhiên, vừa vui sướng vì một niềm vui bất ngờ “Kỉ niệm nửa năm ngày yêu nhau”.
Trời đất quanh tôi chao đảo, cả các vì sao trái mùa cũng biến mất, chỉ thấy trong đáy mắt tôi, một niềm hạnh phúc vỡ òa. Tôi chạy về phía anh với tất cả tình yêu và nỗi nhớ.

langkinh8x
10-02-2011, 08:53 AM
- Tại sao anh yêu em? Tôi khẽ hỏi anh, ôm chặt vào hai chân, mắt nhìn xuống đường cao tốc đang lấp lánh ánh đèn phía dưới. Giữa cái tháng 6 nóng nực như thế này thì một buổi tối đi chơi tận vùng ngoại thành xa xôi thật là thích. Tôi đang ngồi trên một thảm cỏ. Tôi đoán chắc là nó có màu xanh. Sở dĩ tôi chỉ dám đoán bởi khi 2 đứa đèo nhau tới đây là đã 8H tối. Mà xung quanh thì chẳng có một ngọn đèn nào. Đường đi cũng chẳng có ai, nói dại chứ lỡ ở đây xảy ra chuyện gì chắc cũng phải vài ngày sau mới tìm thấy xác mất.
- Thế tại sao em yêu anh? Anh nhìn lại tôi, rồi choàng tay ôm chặt tôi vào lòng và khẽ đặt một nụ hôn lên trán tôi. Mắt anh cũng hướng về phía tôi đang nhìn, giữa đất trời âm u thì cái ánh sáng rực rỡ của con đường xa xa xem chừng rất chi là thu hút sự chú ý.
- Em cũng chẳng biết, chắc là vì anh béo. Tôi dịu sâu mặt mình vào ngực anh, lớn rồi, 20 tuổi rồi mà tôi vẫn thích nũng nịu như trẻ con vậy. Thực ra thì nói là do anh béo cũng không hẳn là nói dối đâu bởi từ bé tôi đã rất có cảm tình với những người mũm mĩm. Ngày bé thì có nhiều bạn bị béo quá nên chẳng ai dám chơi, chỉ duy nhất tôi dám lại gần chơi chung với tụi nó, mà càng chơi với những người phục phịch càng thấy họ rất đáng yêu, cho nên đa số bạn bè tôi toàn là những đứa “tai to bụng lớn, má phinh phính và một ngày ngốn làng kilo calories”.
- Dám chê anh béo hả, có thích anh đè cho chết ngạt không hả? Anh véo nhẹ vào má tôi rồi cúi xuống hôn. Chả hiểu sao tôi rất thích anh hôn. Đừng hiểu là vì anh hôn chuyên nghiệp lắm. Sự thật thì ngược lại. Anh chẳng biết hôn một tẹo nào, kể cả cái trò “ăn cháo lưỡi” cũng chẳng biết đâu, nhưng nụ hôn của anh vẫn thật ngọt ngào, khi 2 hai đôi môi rời nhau ra tôi vẫn tham lam cắn nhẹ lên cái môi anh làm anh cũng phải phì cười mà ép chặt hai cái trán vào nhau di di như hia con tê giác đang đọ sừng vậy.
- Em có dám chê đâu, anh mà béo là chả có đứa nào để ý anh, thế là em đỡ khỏi mất công giữ, anh mà dám léng phéng là em cho chết với em nghe chưa.
- Eo ơi, em đanh đá thế thì anh có chạy đằng trời cũng không thoát. Anh nắm chặt tay rồi ngả người nằm xuống cỏ, đầu đặt trên đùi tôi. “Cả ngày anh ngồi bàn giấy rồi, giờ đau lưng quá”.
- Bãi cỏ này chắc gì đã sạch, bẩn hết áo sơ mi bây giờ. Tôi nói khe khẽ, bàn tay vuốt nhẹ trên khuôn mặt anh. Bỏ kính ra thì “heo ngốc nhà tôi” trông cũng được lắm chứ. Tôi cũng ngả người ra sau nằm xuống bãi cỏ cùng anh. Cùng trong ngành IT nên tôi hiểu áp lực công việc anh đang phải chịu hàng ngày, quản lí cả một cơ sở dữ liệu đồ sộ của một trường đại học thuộc hàng khủng như cái trường tôi quả thực chẳng đơn giản chút nào, nhất là đối với một sinh viên mới ra trường như anh.
Cả hai đều im lặng, tôi khoan khoái tận hưởng cái dư vị ngọt ngào do hạnh phúc mang lại. Tiếng dế “krec..krec..” bên cạnh nghe cũng vui tai, “bản hợp ca mùa hè” trỗi dậy khiến lòng người cũng dịu lại. Giữa trời đất mênh mông, ánh sao lấp lánh, mặt trăng tròn lơ lửng trên cao càng khiến tình yêu của tôi dịu dàng lãng mạn. Lúc đó, tôi thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời và tôi thầm cảm ơn trời đã mang anh đến bên tôi.Cảm ơn cả anh Phong đã giới thiệu hai đứa với nhau, tiếng nhạc “Love's concerto” vang lên cạnh tôi - bài ca hạnh phúc mà anh đã mang lại quá đỗi là ngọt ngào khiến tôi cảm giác “hình như là mình đang mơ”
- Giá mà ngày nào cũng thế này em nhỉ? Anh nói khe khẽ, xoay người nằm cùng chiều với tôi. Giờ tôi và anh đang mặt đối mặt vì vậy chả tội gì mà không trao cho anh một nụ hôn, 2 đôi môi lại gắn vào nhau một cách tự nhiên, mê mải như hàng ngàn đời vẫn vậy. Lần này thì anh cho tôi ăn “cháo lưỡi” thật. Chả hiểu là ai dạy đây? Không quan trọng, giờ tôi đang mê mải và say sưa với hạnh phúc mà mình đang có nên hơi đâu mà xét nét những cái điều vớ vẩn như vậy chứ.
Rồi cái gì tới cũng tới. Anh chồm lên, nhìn sâu vào mắt tôi, nhìn sâu vào những cánh sao đang lấp lánh trong tâm hồn tôi “Cho anh nhé”. May mà có màn đêm là bạn thân che cho tôi chứ không anh sẽ thấy cái khuôn mặt rực đỏ khi tôi gật đầu và kéo ánh thân hình 80kg của anh xuống mình. Khung cảnh mênh mông càng làm cho cuộc vui của hai đứa thêm thú vị. Sương cỏ ướt đẫm xóa đi cái oi bức của một mùa hè rừng rực cháy. Tôi tận hưởng trọn vẹn niềm vui, hạnh phúc và tình yêu mà anh trao tặng. Người ta thường nói “khi cho đi cũng là lúc nhận lại” tôi thấy thật thấm thía. Trước mặt tôi, là tình yêu, là người đàn ông đầu tiên của đời mình, là hạnh phúc, là cả một bầu trời yêu thương đang rộng dài.
***
- Anh coi em là gì của anh? Tôi hét vào mặt anh, để xả cái cơn tức đang nghẹ ứ trong cổ họng.
- Thì là người yêu. Anh nhíu mày khẽ nói.
Đang là giờ nghỉ trưa nên tôi và anh lôi nhau ra một góc căn tin nói chuyện cho đúng. Thật là bực mình quá đi. 3 tháng qua, anh gần như biến mất, nói là biến mất cũng hơi quá, vì thi thoảng vẫn có mail, vẫn có tin offline cho tôi. Ấy nhưng như thế thì sao làm dịu được những cơn nhớ nhung khắc khoải của một đứa mới 20 tuổi, lần đầu biết yêu như tôi. Mà bực nhất là khi tôi biết chuyện, thì anh đã ở Nhật được nửa tháng với một dòng tin nhắn đơn giản” Anh đang ở Nhật, khi về sẽ có quà cho em”. Tôi cần gì quà chứ, sao anh có thể đi àm chẳng thèm nói một lời, cunzg chẳng nói bao giờ về, năm thỉnh mười thoảng mới viết cho tôi một hai cái dòng ngắn tũn như vậy chứ. Lẽ nào tình yêu của anh cũng chỉ ngắn tũn và kiệm lời như vài cái dòng tin nhắn như vậy sao? 1 tháng, rồi 1 tháng rưỡi, 2 tháng rồi 3 tháng những thứ tôi chờ đợi nhiều hơn là những dòng tin kiểu như “Anh đang làm việc” hay “Anh bận quá”, ngay cả một câu yêu thương anh cũng không có thời gian để viết ư?
- Thì anh bận quá, sao em cứ phải quan trọng hóa vấn đề thế nhỉ? Anh có phải là người lăng nhăng không? Thì cứ coi như anh đi công tác dài ngày, có sao đâu?
- Em quan trọng hóa? Coi như anh đi công tác dài ngày? Ok, em là thế đấy, em quan trọng hóa đấy, em không thông cảm cho anh đấy. Anh thử nhìn lại anh xem, có cái thể loại nào xa người yêu mà 7 ngày 1 tin nhắn, nửa tháng một cái mail, mỗi mail có 14 kí tự chưa? Hay là anh yêu kiểu Tây thì em chẳng biết nhưng đầy thằng Tây nó viết cho em còn dài hơn anh viết cả mấy chục lần đấy.
- Em nói quá lời rồi đấy. Anh dằn mạnh từng chữ một, từng chữ từng chữ như đá nặng trình trịch.
- Em quá đáng đấy, em trẻ con đấy, lúc nào anh chả bận, lúc nào anh chả có lí do này lí do kia, họp chuyên môn à, báo cáo cuối năm à, có mà anh đi nhậu nhẹt ấy. Đừng có bảo em là thứ 4 tuần trước anh đi họp nhé, Lẩu Sơn Béo 88 Ngô Thì Nhậm.
- Em theo dõi anh à? Anh quắc mắt.
- Anh nghĩ anh là ai? À quên, anh là người yêu em nhỉ? Em chẳng hơi đâu mà thèm theo dõi anh, muốn người khác không biết thì đừng có mà làm. mà có làm thì cungx đừng có mà nói dối.
- Thì anh phải đi ăn với anh em học viện, tất cả cũng là vì công việc cả thôi mà, anh xin lỗi.Mắt anh cụp xuống đầy hối lỗi, tai đỏ dừ, hình như cái chân tôi có gì mà khiến anh phải chú ý, cứ nhìn mãi mà không dám ngẩng lên.
- Tóm lại là em không chấp nhận những lời nói dối. Tôi dằn mạnh cốc cafe xuống cái bàn rồi nhanh chân bước ra cửa, mặt hầm hầm khiến ai nấy bước qua trước mặt cũng phải né còn anh thì vẫn ngồi im trên bàn, nhìn theo bóng tôi đi xa, xa, xa mãi khỏi tầm với.
***
- Em đang ở đâu? Tiếng anh trong điện thoại, lè nhè như kẻ say rượu.
- Anh đang say à? Say rồi thì về ngủ đi, em đang làm chương trình.
- Em gặp anh một chút được không?
- Để làm gì? Tôi gắt lên. Thực lòng, dù đã hơn 1 tháng nhưng cơn tức trong lòng cũng vẫn chưa hết hẳn, tính tôi vốn ghét những điều dối trá nhất là người mình yêu mà nói dối thì cực kì cực kì đáng ghét.
- Anh nhớ em. Anh nói nhanh, nhưng trong giọng nói có gì đó dấm dứt lắm.
- Vậy là anh cũng biết nhớ em rồi cơ đấy. Tôi mỉa mai, giọng cao vút, lạnh lẽo.
- Anh luôn nhớ em, tha lỗi cho anh đi, anh mệt mỏi quá rồi.
- Tốt, nếu yêu em mà anh mệt mỏi thế thì chia tay. Nói xong tôi cúp máy, Không rõ lúc đó cảm xúc tôi ra sao. Cũng chẳng rõ tôi lấy đâu ra sức mạnh mà nói ra cái câu chia tay dễ dàng vậy. Nhưng không biết từ lúc nào mà tôi có cảm giác, chúng tôi đang xa nhau, tôi đã chạy ra khỏi vòng tay anh, còn anh cũng ngày càng xa tầm với của tôi, cái lịch 1 tuần 2 tiếng gặp nhau giờ thì thành 1 tiếng/tuần, có khi là 2 tuần một lần, cứ thưa thớt dần, cái vụ nói dối cũng như đi Nhật chỉ là giọt nước tràn ly. Anh mệt mỏi quá rồi sao? Còn em, lẽ nào em không mệt hả anh? Yêu một người busy như anh, nghe mãi cái câu “anh đang bận”, chờ đợi anh gọi điện cuối ngày mà cũng có thấy gì đâu, em cũng chán phải nghe câu “Anh mệt quá, tha cho anh đi” giờ thì em tha cho anh rồi đấy, tha cho anh mãi mãi” Tắt máy, tôi chạy nhanh vào C2, hôm nay, tôi làm tổng đạo diễn chương trình, không có gì có thể phá vỡ buổi tối tỏa sáng này của tôi, kể cả anh.
***
- Anh có chắc là về một mình được không? Nhung khẽ hỏi tôi. Trông mặt anh xanh lắm, như là trúng gió vậy. Hay để em nói anh Lâm đèo anh về, xe thì cứ để nhà em, mai anh đi taxi qua lấy.Mắt cô bé mở to lo lắng nhìn tôi, trong 2 năm làm việc chung, đây là lần đầu tiên con bé thấy tôi trong trạng thái này.
- Không sao đâu, anh về được.Tôi đáp gọn lỏn nhưng cũng không giấu được cái mệt mỏi đang dần xâm chiếm lấy mình, cuối năm, sương muối nhiều, trời lạnh mà tôi mặc mỗi cái sơ mi và cái khoác len mỏng.Người khẽ run lên theo từng cơn gió.
- Nhưng muộn thế này, hay ngủ nhà em đi, vẫn còn một cái chăn và 1 cái gối dự phòng, anh về một mình, em không yên tâm lắm. Giọng con bé toát lên vẻ quan tâm, lo lắng khiến lòng tôi cũng ấm áp lên đôi chút, cứ ngỡ ở đời mình đơn côi, ra cũng còn có người lo lắng cho mình, nhưng thân gái một mình một phòng trọ sao tôi có thể qua đêm ở đấy, mang tiếng cho con bé lắm.
- Không sao đâu, có phải lần đầu anh về một mình vào cái giờ này đâu, có mà cô lo cho cô đi ấy, để anh bảo Zer đèo cô về, nhớ là về thẳng nhà chứ lỡ 9 tháng sau mà có gì là tôi không bế cháu cho đâu. Tôi trêu con bé mà hai hàm răng cứ đánh cầm cập vào nhau, môi thì thâm tái vào mà vẫn cố nặn ra một nụ cười cho con bé bớt lo lắng.
- Anh ăn nói linh tính quá đi, thế thì kệ anh đấy.Con bé đấm tôi một phát vào ngực đau điếng rồi quay gót bước thẳng. Cả nhóm cũng giải tán tại đây. Tôi khẽ lắc đầu rồi phóng xe vào màn đêm hun hút.
Đường về nhà lúc 2h đêm, vắng tanh vắng ngắt, lại còn lạnh nữa chứ. Từng chập từng chập gió khiến người tôi run rẩy, mắt cũng mỏi, mấy đêm nay toàn trắng đêm, ngày đi học, chiều gặp đối tác, tối thì viết báo cáo và liên hệ để setup mọi thứ, đêm cũng cố thức để xem lại giáo trình. Vậy là cả tuần nay, chưa đêm nào tôi có một giấc ngủ đúng nghĩa. Mặt thì tá hỏa toàn mụn, còn mắt thì đờ đẫn, toàn thân mệt mỏi tưởng như gục luôn, nhưng vẫn phải cố mà tỉnh táo, còn một đoạn nữa thôi mà. cố lên.
Có ánh đèn đêm làm bạn đồng hành nên đường vào cái ngõ nhỏ nhà tôi cũng không đáng sợ cho lắm nhưng sau ngày hôm đó, tôi lại ghét ánh đèn đó bởi nó sắp chứng kiến một tình yêu vỡ nát.
***
- Anh đến đây làm gì? Tôi uể oải mở khóa, giờ này hẳn bố mẹ tôi đã yên giấc nồng nên tôi cứ tự nhiên mà mở cửa rồi chui vào chăn là xong. Đằng sau anh đang đứng hút thuốc, Khói thuốc lẫn ánh đèn trông càng ma mị gấp bội.
- Để gặp em. Anh hít một hơi rồi nhả khói vào cái khoảng không trước mắt.
- Để làm gì? Chẳng phải em nói rồi, chúng mình chia tay sao? Tôi vẫn tiếp tục mở khóa, giọng dửng dưng.
- Sao lại chia tay? Anh ném mạnh điếu thuốc xuống đất rồi ôm mạnh tôi vào lòng, môi anh hôn lên gáy, lên cổ, lên bờ vai đang run rẩy của tôi. Toàn thân tôi bỗng mềm nhũn ra, bao ngày nay tôi mong chờ điều này, bao tháng nay tôi thèm được anh ôm, thèm được nụ hôn anh, nhưng sao giờ mọi thứ với tôi lại trở nên vô nghĩa như thế này chứ. Nắm chặt đôi tay anh, tôi gỡ mạnh cái xiết chặt ra tiếp tục mở khóa, chết tiệt thật, sao hôm nay cái khóa lại bị kẹt chứ.
...Anh tiếp tục kéo tôi vào lòng, tôi cũng mệt mỏi quá rồi nên cứ kệ anh xoay người tôi đối diện với anh. Mắt anh, mắt tôi đều ầng ậng nước, đầu tôi không biết là đang nghĩ gì nữa, đang có cảm xúc gì nữa, vừa mệt mỏi, vừa đau đớn, vừa yêu lại vừa ghét anh.
- Em nói rồi, anh muốn gì nữa, tất cả hết rồi. Tôi giằng mạnh, nhưng lần này xem ra anh đã có chuẩn bị từ trước nên dù có cố đến mấy, tôi cũng không sao thoát khỏi anh.
Bất ngờ anh chồm lên, bập mạnh môi anh vào môi tôi, gần như là cưỡng ép, người tôi đổ vào bức tường sau lưng, người lảo đảo, còn đôi môi, đôi tay anh vẫn đang làm việc của nó. Hơi thở anh nồng nặc mùi rượu khiến tôi ngạt thở. Trời bắt đầu mưa, mưa bụi lạnh đập vào mặt tôi khiến tôi tỉnh táo, lấy hết sức tôi tát mạnh vào khuôn mặt anh. Sững sờ, anh nhìn tôi, tôi cũng nhìn lại, ánh mắt chất chứa cơn giận dữ, một dòng nước mắt mằn mặn lăn qua khóe môi. Tôi rít lên “Anh cút đi” rồi mở cửa chạy nhanh vào nhà, đóng sập cửa lại, để mặc “tình yêu của đời mình” vẫn chưa hoàn hồn vì cái tát. Tôi tỳ mạnh vào cánh cửa mặc cho anh cứ đập cửa rầm rầm. Cũng may là nhà tôi cách âm tốt cho nên bố mẹ tôi dù có bom nổ ngay ngoài phòng cũng chẳng mảy may biết. Tôi gục xuống cánh cửa mà khóc, trái tim tôi đang bị bóp, thật chặt, thật chặt, tôi ôm ngực mà những cơn thổn thức cứ thi nhau làm tôi ngộp thở, mắt tôi đã nhòe nhoẹt nước, cả khuôn mặt chắc giờ đã đỏ ửng cả lên, tôi nghe máu mình chảy rần rần và lưng thì lạnh buốt. Chỉ có màn đêm cạnh tôi và tiếng đập cửa ngoài kia, cả tiếng nấc của tôi cũng mỗi lúc một yếu hơn và trời đất quanh tôi bỗng tối lại.
***
Tôi ốm một tháng. Cơ thể tôi vốn yếu, thêm 2 tuần không ngủ nên suy kiệt, và cảm lạnh nên tôi chẳng còn sức mà nhấc cánh tay. Với sự chăm sóc của bố mẹ và của ông chú vốn là bác sĩ, tôi nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng, điện thoại, laptop, tivi, tiểu thuyết, giáo trình tôi hoàn toàn khoogn động tới, cả ngày hết ăn lại ngủ mơ màng, rồi uống thuốc rồi lại ngủ, lại ăn rồi lại uống thuốc....Một buổi tối, tôi ngồi trên chiếc ghế mây ngoài hiên, nhìn xuống con đường trước nhà, ánh đèn đường in bóng người trên tường đang lặng lẽ hút thuốc, bỗng cơn đau ở đâu tới choán lấy cả thể xác và tâm hồn tôi, sống mũi khẽ cay cay và nước mắt lại chợt dâng lên, nhưng tôi gạt vội và ngước nhìn len trời cao. Tết năm đó, trời chỉ một màu đỏ quạch, không trăng, không sao, chỉ một màu đầy đe dọa và những cơn gió bấc. Chưa bao giờ Hà Nội khiến tôi ghét như thế. Tôi chỉ muốn hét lên “tôi ghét mùa đông, tôi ghét Hà Nội, tôi ghét mọi thứ” Nhưng tôi không dám mà chỉ lặng lẽ ngước nhìn lên trời để mặc cho nước mắt cứ thấm đẫm cái chăn mỏng trên chân. Khi nhìn xuống đường, cái bóng đã biến mất tự lúc nào, chỉ còn trơ lại một khoảng tường đầy vết quảng cáo. Gió vẫn gào rú trên mái nhà, trái đất vẫn quay như muôn đời vẫn vậy nhưng năm 20 tuổi, tôi đã mất tình yêu, tôi ghét mùa đông Hà Nội.
***
Năm 21 tuổi , bài tập lớn, bài tập lớn, bài tập lớn, chương trình, chương trình, chương trình cuốn tôi theo, cuối ngày bao giờ tôi cũng tự thưởng cho mình một cốc cacao nóng ấm.
Một năm sau, tôi nhận được bức thư, chỉ cần nhìn cái tiêu đề là biết ngay của ai, tôi không đọc. Cảm thấy mọi thứ thật trống rỗng. Khi không có thời gian dành cho nhau thì yêu hay không yêu cũng chẳng có gì khác.
***
Năm 22 tuổi, cũng chẳng có gì hơn là công việc và áp lực, bỗng nhiên tôi thấy cô đơn, tự nhiên thấy thèm một vòng tay. Đàn ông 2 năm qua tôi gặp gỡ cũng không ít, nhưng hầu hết chỉ là tình một đêm, cái lần đầu tiên, tôi đã trao cả cho người mình yêu, mà trái tim tôi thì vốn đã tan nát từ dạo đó nên giờ chẳng còn cảm giác, với tôi đàn ông trên đời giờ đều giống nhau cả thôi.
***
Năm 23 tuổi, nỗi cô đơn ngày càng khiến tôi mệt mỏi, người này, người kia giới thiệu partner cho tôi nhưng không biết sao, cứ gặp một người mới là tôi lại nghĩ tới anh, nghĩ tới nụ cười, tới cái thân hình tròn trịa, thấy cái mỏ nhọn và đôi mắt hiền từ của anh, đột nhiên nhớ lại cái lúc anh hát cho tôi nghe “Bức thư tình đầu tiên” và lần đầu tiên, tôi mở bức thư chưa kịp đọc, cũng là lần đầu tiên trong 2 năm vừa qua, tôi khóc, nức nở như trẻ con, những cơn nấc nghẹn ngào vang lên trong đêm rồi ngủ gục lúc nào chả rõ.
***
Người ta thường nói, tình yêu giống một quả táo của nàng BẠCH TUYẾT. 1 nửa là trắng, một nửa là đỏ, 1 nửa là sự nồng cháy ấm áp, nửa còn lại là sự đau khổ chia ly. Khi ăn nửa màu đỏ chúng ta sẽ thấy đời mình là một kiệt tác, là một bức tranh hoàn mỹ. Nhưng khi hết nửa màu đỏ mà vẫn tham lam thì tất yếu nửa màu trắng sẽ mang lại khổ đau và bất hạnh. Thế nên tình yêu vốn không có tội, tội là ở chúng ta quá tham lam mà thôi.
***
Ở đời tan hợp hợp tan, có cái khi đi qua khiến lòng thanh thản nhưng có cái dù có nhắm mắt lại cũng vẫn khiến mình đau nhưng cũng đành phải mở mắt ra mà tiến về phía trước. Chiều nay, đại sứ quán Pháp báo là hồ sơ xin học bổng của tôi đã được họ nhận đầy đủ, và đang trong quá trình xét duyệt, bầu trời châu Âu đang rộng mở trước mặt và đầy hứa hẹn trong tương lai. Ở một thành phố nhỏ ven bờ Địa Trung Hải, có một anh du học sinh Việt Nam đang ở đó. Hy vọng một ngày được uống cafe với anh dưới bầu trời nước Ý. Tôi sẽ gặp anh và sẽ kể cho anh một câu chuyện mà tôi chưa kịp nói mà mở đầu của nó sẽ là “Em vẫn yêu anh nhiều lắm, đồ ngốc”.

Tuấn Nguyễn
20-02-2011, 10:27 AM
Hy vọng bạn sẽ được hạnh phúc, thời gian sẽ làm tình yêu thêm nồng thắm hơn.

@_Gleek_@
20-08-2011, 11:09 AM
chời ơi là chời chiện wá ư là hay mà sao cái fic này nó dzắng dzậy chời:m141:, ôi 1 câu chiện có thật dzà hơi hư cấu với 1 cái open ending:m129:, cùng những tình tiết dễ thương dzô cùng (dzà hơi ngốc chút):m129:, thật sự là hay hết chỗ chê, tại tui cũng thix những người mập mạp, mũm mĩm:m016: (nhưng đừng wá mập:m095:), dù sao cũng cảm ơn dzì 1 cau chiện hay:m035:

@_Gleek_@
21-08-2011, 03:37 PM
đây xem như lời cảm ơn đến TG :m129: (xin đừng chém nếu hok đúng dzới hình tượng nhân vật:m035::m103:)
http://i1096.photobucket.com/albums/g337/000zingblade000/Photo0316.jpghttp://i1096.photobucket.com/albums/g337/000zingblade000/Photo0317.jpg
http://i1096.photobucket.com/albums/g337/000zingblade000/Photo0319.jpg
http://i1096.photobucket.com/albums/g337/000zingblade000/Photo0318.jpg
cũng thành thật xin lỗi nếu tui khơi lại nỗi bùn cho TG:m107:

langkinh8x
21-08-2011, 09:29 PM
@_Gleek_@: Cám ơn bạn, hì, mình không dễ thương như mấy hình bạn vẽ đâu, đáng yêu quá.
Và hiện này 2 nhân vật chính đã gặp lại nhau. Trong một quán cafe, đúng ngày mà nhân vật "tôi" nhận bằng tốt nghiệp. Giờ cả 2 đều đã thay đổi, đã có những suy nghĩ nhất định và tương lai của riêng mình. Giống như 2 hành tinh khác quĩ đạo, vô tình gặp nhau để rồi xa nhau mãi mãi. Một lần nữa chân thành cám ơn bạn nhé. ^^

@_Gleek_@
22-08-2011, 05:13 PM
hok có chi, minh ngu dzề văn học nên chỉ bik dùng nét dzẽ để nói lên chút thành ý thoi, du sao cung thật sự cảm ơn những TG noi chung dzà langkinh8x noi rieng đã cho mình thấy minh hok hề cô đơn, cùng những bài học hay thông wa những FIC chất chứa đầy cảm xúc dzui có, bùn có, cảm xúc rối bời, một sự hỗn độn hoàn hảo :m016: (em iu "CHAOS")

Stephen_Legman
24-08-2011, 08:19 AM
langkinh8x : a viết truyện hay ghê.......
vẫn thấy đọng lại chut' nỗi niềm [^^]
Thời gian rồi sẽ phai nhòa mọi thứ
nhưng những j khắc tận trai' tim thi` còn mãi
hãy cứ mỉm cười vì nó đến
Bởi như thế taz mới thấy đc mình trưởng thành hơn
!!