yukiechan
03-02-2011, 02:05 PM
Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy
tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày,
hàng tuần... Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt,
nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc
hàng ngày.
http://i150.photobucket.com/albums/s88/diychic/kitty-1.gif
Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì
cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không
biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng
cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử
hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và
thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và
nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách,
giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.
http://i1178.photobucket.com/albums/x375/Bingham_Slideshows/hellokitty01.png
Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn
bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô
ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô
ngẩng lên thì hỏi:
- Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?
Cô bé lại oà lên tức tưởi:
- Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai
nghe cháu nói!
- Vậy ông sẽ nghe cháu!
Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những
buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một
lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô
bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.
http://i292.photobucket.com/albums/mm9/michellely101/f_100asaaam_6778ecd.gif
Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông
già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy
cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.
Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không
làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẽ cho
vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ...
Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đã mà
cô bé hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó
là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy
cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to,
mắt tròn xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên
cạnh cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.
Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê
hình mèo không có miệng - Chú mèo hiện nay đã mang hiệu "Hello Kitty"
(bạn đã bao giờ để ý mèo Hello Kitty không hề có miệng?) - chú mèo
được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người.
http://i136.photobucket.com/albums/q179/nine8three/kitty.jpg
tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày,
hàng tuần... Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt,
nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc
hàng ngày.
http://i150.photobucket.com/albums/s88/diychic/kitty-1.gif
Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì
cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không
biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng
cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử
hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và
thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và
nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách,
giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.
http://i1178.photobucket.com/albums/x375/Bingham_Slideshows/hellokitty01.png
Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn
bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô
ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô
ngẩng lên thì hỏi:
- Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?
Cô bé lại oà lên tức tưởi:
- Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai
nghe cháu nói!
- Vậy ông sẽ nghe cháu!
Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những
buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một
lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô
bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.
http://i292.photobucket.com/albums/mm9/michellely101/f_100asaaam_6778ecd.gif
Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông
già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy
cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.
Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không
làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẽ cho
vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ...
Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đã mà
cô bé hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó
là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy
cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to,
mắt tròn xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên
cạnh cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.
Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê
hình mèo không có miệng - Chú mèo hiện nay đã mang hiệu "Hello Kitty"
(bạn đã bao giờ để ý mèo Hello Kitty không hề có miệng?) - chú mèo
được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người.
http://i136.photobucket.com/albums/q179/nine8three/kitty.jpg