boyvile
16-11-2006, 08:32 PM
Đây không phải là lần đầu tiên nó đến quán Lá Dừa.
Quán nằm cách xa lộ Hà Nội không xa. Chỉ khoảng hai trăm mét. Trên đoạn đường từ ngã tư Thủ Đức dẫn vào Đại học giao thông vận tải II. Quán không có tên. Không phải vì chủ quán không đặt tên. Mà vì ai cũng biết nó là quán Lá Dừa.
Quán bao gồm hai gian rộng rãi. Lợp toàn lá dừa. Nghe đâu ông chủ quán này quê gốc mãi đâu tận Bến Tre. Người đi nhưng lòng vẫn mang thương nhớ. Đem theo gỗ dừa, lá dừa ở tận đẩu tận đâu đến dựng thành cái quán. Nó nghe chuyện mà mắc cười muốn chết. Người đâu ở không, rảnh rỗi vác cây vác lá từ tít dưới miền Tây lên đây xây nhà. Trong khi thành phố thiếu gì gạch vữa. Anh cười, đó là vì muốn tạo sự khác biệt ấy mà.
Mà đúng là quán rất đặc biệt thật. Ngồi trong quán, thấy miên man là lá dừa, là hơi ẩm man mát từ nóc nhà, bất chấp hơi nóng và cái không khí hối hả phía bên ngoài. Nó thường hay đến quán vào lúc giữa trưa, sau khi tan học về. Ngồi thu mình sau cái bàn bằng gỗ dừa kê nơi góc quán, bình thản thưởng thức bữa trưa của mình. Ở đây nấu ăn cũng chỉ ở mức tàm tạm, như những quán bình dân khác. Giá cũng không rẻ hơn. Được cái không gian thoáng đãng và yên tĩnh. Cái sự yên tĩnh hiếm hoi giữa trưa hè hối hả mà cả chủ và khách đều không muốn khuấy động.
Nhưng nếu chỉ có thế thôi thì có lẽ nó cũng chẳng phải mất công trưa nào cũng lội bộ từ tuốt trong trường ra đây, ăn, rồi lại lủi thủi đi về. Quán tuy có nhiều điều hay thật đấy, nhưng kể ra từ trường nó ra đây cũng hơi xa. Nên sinh viên hầu hết đều chọn phương án "xử" ngay tại mấy quán quanh cổng trường. Trưa về, đói bụng, mấy ai muốn đi xa?
Lý do khiến nó thường hay đến quán, đó là anh.
Lần đầu gặp anh nó đã chú ý. Anh thuộc "tuýp" người mà nó thích: cao lớn, chắc nịch, rất vui vẻ và đẹp trai. Anh cao hơn nó hẳn một cái đầu. Anh có sống mũi thẳng và cao, nước da ngăm ngăm trông rất khoẻ mạnh. Mắt anh sâu và đen láy. Đặc biệt, anh có một cái miệng rất xinh với đôi môi lúc nào trông cũng mọng nước.
Và lúc này, đôi môi ấy đang kề sát tai nó, thì thầm:
- Em biết không, hôm qua bà chủ bị mất trộm đấy.
Nhìn nó ngơ ngác, anh tiếp luôn:
- Cũng không nhiều, chỉ khoảng hai, ba trăm ngàn thôi. Có điều bả nghi là người trong quán lấy, nên lúc sáng làm dữ lắm.
Nó gật đầu. Gần đây anh thường nói chuyện nhiều với nó. Lúc đầu chỉ là những câu hỏi thăm xã giao thông thường. Rồi sau đó là nhiều chuyện linh tinh trên trời dưới biển khác. Anh kể cho nó nghe về sở thích của anh, chuyện đời anh, gia đình anh. Nó nghe mà như không nghe. Nguyên do là vì khi nói chuyện, anh hay kề sát vào tai nó. Ừ. Cái bờ môi mòng mọng nước ấy, cứ ghé thật sát vào, và nói say sưa, không thèm để ý đến người ngồi nghe đang ngượng chín cả mặt, tim đập thình thịch, và trong đầu toàn vẩn vơ những suy nghĩ đâu đâu...
Có tiếng gọi thức ăn. Anh nhanh nhẹn đứng dậy, nheo mắt chào nó và đi vào trong quầy. Nó len lén nhìn theo. Rồi quay lại với đĩa cơm của mình. Mải chuyện, nó quên cả ăn. Ngó xuống miếng sườn nướng của mình, nó chợt thấy nhồn nhột như có ai nhìn mình. Ngó lên, nó điếng người khi thấy Thiên đứng lù lù ngay trước mặt. Thiên nhìn nó chằm chằm, nhếch mép cười, rồi kéo ghế ngồi xuống.
==========================================
(vì tối rùi nên lần sau boyvile sẽ viết tiếp. dự định viết dài dài một chút. nhưng còn tùy phản ứng của mọi người nữa. xin cứ góp ý thoải mái nha!)
Quán nằm cách xa lộ Hà Nội không xa. Chỉ khoảng hai trăm mét. Trên đoạn đường từ ngã tư Thủ Đức dẫn vào Đại học giao thông vận tải II. Quán không có tên. Không phải vì chủ quán không đặt tên. Mà vì ai cũng biết nó là quán Lá Dừa.
Quán bao gồm hai gian rộng rãi. Lợp toàn lá dừa. Nghe đâu ông chủ quán này quê gốc mãi đâu tận Bến Tre. Người đi nhưng lòng vẫn mang thương nhớ. Đem theo gỗ dừa, lá dừa ở tận đẩu tận đâu đến dựng thành cái quán. Nó nghe chuyện mà mắc cười muốn chết. Người đâu ở không, rảnh rỗi vác cây vác lá từ tít dưới miền Tây lên đây xây nhà. Trong khi thành phố thiếu gì gạch vữa. Anh cười, đó là vì muốn tạo sự khác biệt ấy mà.
Mà đúng là quán rất đặc biệt thật. Ngồi trong quán, thấy miên man là lá dừa, là hơi ẩm man mát từ nóc nhà, bất chấp hơi nóng và cái không khí hối hả phía bên ngoài. Nó thường hay đến quán vào lúc giữa trưa, sau khi tan học về. Ngồi thu mình sau cái bàn bằng gỗ dừa kê nơi góc quán, bình thản thưởng thức bữa trưa của mình. Ở đây nấu ăn cũng chỉ ở mức tàm tạm, như những quán bình dân khác. Giá cũng không rẻ hơn. Được cái không gian thoáng đãng và yên tĩnh. Cái sự yên tĩnh hiếm hoi giữa trưa hè hối hả mà cả chủ và khách đều không muốn khuấy động.
Nhưng nếu chỉ có thế thôi thì có lẽ nó cũng chẳng phải mất công trưa nào cũng lội bộ từ tuốt trong trường ra đây, ăn, rồi lại lủi thủi đi về. Quán tuy có nhiều điều hay thật đấy, nhưng kể ra từ trường nó ra đây cũng hơi xa. Nên sinh viên hầu hết đều chọn phương án "xử" ngay tại mấy quán quanh cổng trường. Trưa về, đói bụng, mấy ai muốn đi xa?
Lý do khiến nó thường hay đến quán, đó là anh.
Lần đầu gặp anh nó đã chú ý. Anh thuộc "tuýp" người mà nó thích: cao lớn, chắc nịch, rất vui vẻ và đẹp trai. Anh cao hơn nó hẳn một cái đầu. Anh có sống mũi thẳng và cao, nước da ngăm ngăm trông rất khoẻ mạnh. Mắt anh sâu và đen láy. Đặc biệt, anh có một cái miệng rất xinh với đôi môi lúc nào trông cũng mọng nước.
Và lúc này, đôi môi ấy đang kề sát tai nó, thì thầm:
- Em biết không, hôm qua bà chủ bị mất trộm đấy.
Nhìn nó ngơ ngác, anh tiếp luôn:
- Cũng không nhiều, chỉ khoảng hai, ba trăm ngàn thôi. Có điều bả nghi là người trong quán lấy, nên lúc sáng làm dữ lắm.
Nó gật đầu. Gần đây anh thường nói chuyện nhiều với nó. Lúc đầu chỉ là những câu hỏi thăm xã giao thông thường. Rồi sau đó là nhiều chuyện linh tinh trên trời dưới biển khác. Anh kể cho nó nghe về sở thích của anh, chuyện đời anh, gia đình anh. Nó nghe mà như không nghe. Nguyên do là vì khi nói chuyện, anh hay kề sát vào tai nó. Ừ. Cái bờ môi mòng mọng nước ấy, cứ ghé thật sát vào, và nói say sưa, không thèm để ý đến người ngồi nghe đang ngượng chín cả mặt, tim đập thình thịch, và trong đầu toàn vẩn vơ những suy nghĩ đâu đâu...
Có tiếng gọi thức ăn. Anh nhanh nhẹn đứng dậy, nheo mắt chào nó và đi vào trong quầy. Nó len lén nhìn theo. Rồi quay lại với đĩa cơm của mình. Mải chuyện, nó quên cả ăn. Ngó xuống miếng sườn nướng của mình, nó chợt thấy nhồn nhột như có ai nhìn mình. Ngó lên, nó điếng người khi thấy Thiên đứng lù lù ngay trước mặt. Thiên nhìn nó chằm chằm, nhếch mép cười, rồi kéo ghế ngồi xuống.
==========================================
(vì tối rùi nên lần sau boyvile sẽ viết tiếp. dự định viết dài dài một chút. nhưng còn tùy phản ứng của mọi người nữa. xin cứ góp ý thoải mái nha!)