PDA

View Full Version : A Paper Crane



Phieu
04-12-2005, 09:34 PM
A Paper Crane


http://tvtrieu.brinkster.net/music/HoaTau/Romeo&Juliet_Guitarra_Magica_.mp3

Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao chân tình. Tôi biết một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.


http://www.hh.iij4u.or.jp/~ka-kuri/image/101-0138_IMG.JPG

Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm. Bây giờ cũng với nụ cười ấy, cô đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại...

(Sưu tầm )

erling
05-12-2005, 09:59 PM
câu chuyện cảm động thật !!!

tieng-mua-dem
06-12-2005, 01:02 AM
Phiêu ơi!

Viết bài cãm động quá. TMD khóc nè. hic hic hic. Mai mốt nhớ viết chuyện vui nghen. Đang vui tự nhiên iếu xìu à. ( You let me down)

Sanya
06-12-2005, 05:53 AM
SAU cũng bệnh như thế nhưng không đến nỗi ung thư đâu, một ngày nào đí nếu thấy SAN không xuất hiện trên Táo Xanh nữa ít nhất là 5 ngày liên tiếp thì xem như đó là mất tích, sau 5 ngày liên tiếp kể từ ngày mất tích mà không tháy SAN nữa mặc dù đã kêu gọi và tìm kiếm thì coi như SAN đã ra đi mãi mãi => xem như là lời chăn trối. Toàn bộ tài sản của SAN gồm : mí đôi giày cho anh TMD nè, vài ba cái áo, quần rách cho anh Phiểu nè, 2 cái balô đi học nè cho anh SAS, còn được 20 ngàn trong tài khoản thôi gởi tặng anh CE luôn, trời còn anh Rim, mình biết tặng cí gì đây à thôi tặng anh Rim một đống sách báo công gần ấy năm, mình sưu tầm => các anh nhớ giữ kỹ các anh nhé => bản di chúc của SAN.
Chuyện đọc khóc huhuhu, mới có 5h53p à mà làm con người ta khóc òi huhuhuhu Phiêu này vô duyên quá đi.

chilamotdem
09-12-2005, 03:23 PM
còn thân xác của san sẽ giành trọn cho anh đúng hong? san , thịt em cũng nuôi anh đựoc mấy ngày đó chứ, thank's san truoc nha kung7 hôn san cái nè.

hihihihi
11-01-2006, 10:51 PM
Trời, cái thân bị bệnh rồi có ăn được ko vậy anh Chilamotdem? Em thì sẽ đem quay lên cho giòn rồi ăn, lúc đó chắc hết vi khuẩn rồi.
Anh Phieu suy nghĩ già dặn quá, dễ buồn lắm đó anh. Mọi chuyện đều có nhân, có quả, có duyên, có số hết rồi. Muốn chạy trốn cũng ko được.
Coi như bộ sưu tập những truyện triết lý của mình tăng thêm được một truyện nữa. Mừng quá.

Why
12-01-2006, 06:48 PM
Trời mấy người này ,truyện người ta cảm động vậy mà vô tranh nhau ăn xác->vô duyên quá
Tội nghiệp nhất là cô gái phải chịu đau đớn một mình mà không ai chia sẻ huhu
Chàng trai thì đỡ rồi đau khổ nhưng lại có cả một công ty (nghe người iu mình đi mà cũng không tiễn,không gì hết-> vô tâm quá)
Hu hu chuyện gì đâu mà buồn quá