PDA

View Full Version : [[Oril]]Tôi và giấc mơ từ Ya Club!!



Oril
22-09-2010, 06:46 PM
Đối với tôi,Ya giờ đây đã như là một gia đình.Những gì tôi học được,những gì tôi nhận được từ gia đình thứ hai của tôi,có lẽ không bao giờ quên được.Ya cho tôi một giấc mơ,một niềm vui,một lòng hãnh diện.Và tôi luôn tin rằng...cùng với Ya,giấc mơ của tôi sẽ trở thành hiện thực!!

Kì 1:Khởi đầu cho một giấc mơ!

http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin7.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MS84ZS8xOGUyNDM2NDMxYWEyYWEzZTNmOWU4ZmFjMTmUsICxO TNjNS5cUIbaBmUsICDN8VGVsWeBCBNZSBZWeB3VyIFdpmUsIC2 ggfFNOU0QgLyBHaXJsmUsICyBHZW5lmUsICmF0aW9dUngfGZhW eBHNl


http://img195.imageshack.us/img195/4976/4299479688df6566a4e3.jpg

Tôi tham gia Ya club vào một buổi chiều tháng 11 đầy nắng,sau khi đã liên lạc với nhau trên yahoo được một tháng,tôi được anh Phúc mời ghé qua Diamond_quán trà sữa,chỗ tập kịch mà Ya thường lui tới bấy giờ,để chỉnh sữa cho phần múa mở màn của vở kịch “những con đường”.Vẫn còn nhớ mãi dáng người tròn tròn,lùn lùn của một anh khá là lớn tuổi,nhưng rất là vui tính-anh Phúc làm cho tôi có cái cảm giác thân thiện ngay ngày gặp đầu tiên.Đi đón cùng anh là Nasty-cậu bé ốm ốm,mặt đầy mụn,tay cầm lá cờ hoa kì vẫy vẫy làm tôi thấy rất mắc cười(nhưng phải ém đi vì muốn tạo ấn tượng hiền lành mà ^0^).

Vào đến Diamond,tôi được dẫn lên lầu cao nhất của quán,bắt đầu chỉnh sữa động tác múa cho từng phân đoạn hay hơn.Tôi gặp được kiss Angel,Đoàn minh,Cauvongtrongdem và đặc biệt là Susu-cậu bé mặc áo trắng với mái tóc dài(sau này mới biết là nối tóc),tay cầm con gấu bông,với dáng điệu hơi mềm mỏng làm tôi liên tưởng ngay tới “những đứa ko quyết đoán và hay nhõng nhẽo”,nhưng quả thật khi đánh giá một con người,đừng nên chỉ nhìn nhận qua bề ngoài của họ,chính sự quyết đoán và nghiêm túc trong công việc của họ đã thực sự làm tôi bất ngờ và không còn nghĩ đơn giản như trước nữa.

Đến với Ya Club,khi chưa bắt đầu công việc,tôi thấy được sự vui vẻ và hòa đồng khi trò chuyện,nhưng khi làm việc tôi thấy được sự tôn trọng công sức của chính họ bỏ ra.Khi đang tập tới đoạn cao trào,một thành viên trong nhóm cứ hay cười đùa trong một phân đoạn duy nhất,và tập đi tập lại bao nhiêu lần người ấy cũng cười mãi ở đoạn đó,và kết quả là đã nhận ngay một tiếng quát khá to của N.Phúc.Thật sự cảm giác của tôi lúc đó là khá sốc và kinh ngạc: “Trưởng nhóm nhìn hiền thế mà lại hung dữ thế à??nạt cả thành viên trong khi người lạ có mặt ở đây…”.Nhưng chỉ 5 giây sau,đúng 5 giây thôi,tôi chợt hiểu ra,khi một diễn viên diễn đi diễn lại một phân đoạn mà cứ bị vường vấp thì nó sẽ trở thành một thói quen vô hình cho diễn viên dù chuyên hay không chuyên,sẽ lặp đi lặp lại điều này ở phân đoạn đó,và tiếng quát của đạo diễn như “cảnh tĩnh”diễn viên,và chấm dứt thói quen tai hại đó đi.Và từ đó,tôi thấy được sự tôn trọng diễn viên của N.Phúc,sự luyện tập vất vả của mỗi thành viên để đổi lại vài phút tỏa sáng trên sân khấu,khá vất vả nhưng xứng đáng.

Và tôi có một quyết tâm,quyết tâm được làm diễn viên,quyết tâm được học tập kinh nghiệm và làm việc với họ!!Dù không biết có dễ hay không?nhưng cái giá cho việc đó làm tôi rất hài lòng…

Tôi bắt đầu lui tới Diamond nhiều hơn,ngoài những buổi tập luyện,tôi thường kiếm cớ là lên kiếm anh Phúc để bàn công việc,tôi không nói là tôi muốn lên làm quen với mọi người, vì tôi rất ngại đám đông(tính tôi hay ngại những chuyện không đâu),một mặt thì muốn lên chơi hoài,một mặt thì lại mắc cỡ…nhưng rốt cuộc mọi người đối xử với tôi rất tốt và chính tôi cũng không hay biết,tôi đã bỏ cái mắc cỡ đi đâu,và mỗi tuần khi học xong,hay khi tập xong vở kịch,không có việc gì tôi lại hay lên ngồi nói chuyện với mọi người.Ở đây,mọi người điều có chung sở thích với tôi:Kịch nghệ và ca hát.Tôi có thể ngồi nói với họ hàng giờ liền về những vở kịch tôi yêu thích,hay những bài hát mà tôi hay nghe,mà không nhận bất cứ lời than phiền nào từ phía đối diện(như những đứa bạn của tôi),ngược lại còn cùng tôi trao đổi về nó.Tôi được gặp thêm JJ,Xí Muội,anh Hưng,Chị Thảo,Nova,Viết Anh,Ngoại,Khôi,DeathsLove….mọi người đều rất tốt với tôi,xem tôi như người trong nhà…bổng dưng từ đâu,có một nhóm bạn nhiệt tình,cùng chung sỡ thích với mình,thì còn gì vui bằng đúng không??Những gì Ya club dành cho tôi nhẹ nhàng thế đấy!!

Tôi tiếp tục cân nhắc,tham gia vào bài nhảy “tell me your wish” mở màn cho đêm diễn,tôi được làm quen thêm Nobita,Cún,Wingwing-cùng với kiss Angel,Susubuta chúng tôi đã có hơn hai tháng tập luyện cho đêm diễn…tuy rất cực,vì từ đó tới giờ,tôi chỉ toàn múa cổ điển,cùng lắm là múa hiện đại(một chút thôi),chứ có bao giờ nhảy những bài nhạc của SNSD đâu…nhưng nhờ sự ủng hộ của mọi người,tôi cũng hoàn thành xong cho kịp thời đêm diễn…và có lẽ,tôi đã thành công thêm một bước trong việc xích lại gần mọi người hơn,với tấm lòng rộng mỡ,ít nhất bây giờ,các thành viên cũng nhớ đến tên tôi-Oril,chứ không phải kêu là cậu bé như trước nữa.

Cuối cùng thì ngày diễn cho buổi họp của ICS đã cần kề,vở “Những Con Đường”đã tập dượt xong xuôi,chúng tôi hồi hộp sau cánh gà,chờ buổi biểu diễn,sau khi đã diễn thử cho Albus xem trước.Khách tới càng ngày càng đông,tôi được giao nhiệm vụ kéo màn và chỉnh ánh sáng,trong phòng thì bắt đầu nhau nhau hóa trang,Khi ánh đèn phụt tắt,khán giả bắt đầu im lặng hơn,diễn viên bước ra thăng hoa trong vai diễn,nhận được tràng pháo tay từ khán giả,những câu hỏi chân tình trong đêm diễn,tôi thấy ấm lòng lạ thường,dù không đứng trên sân khấu,dù không phải là người nắm bắt tình cảm của khán giả,nhưng tôi biết rằng,nếu có tình cảm nào lớn nhất dành cho diễn viên trong đêm đó,thì đó là dành cho sự cố gắng hết mình và sự sáng tạo thăng hoa trong nghệ thuật.Và tôi hạnh phúc…hạnh phúc như ngày hôm sau,tôi nhận được lời mời đóng thế vai Hùng của “Những con đường”cho đêm diễn tháng 12…

Kì 2:Sân khấu và hiện thực!!


http://img210.imageshack.us/img210/2218/dsc0119e.jpg

NastyBoy
26-09-2010, 11:55 AM
Đọc xong đoạn đầu hết hồn! quỷ! lúc đó mặt tớ ko đầy ... nhớ! tớ cầm cờ Thái lan chào đón nha!

Oril
26-09-2010, 12:46 PM
Kì 2:Sân khấu và hiện thực!!

http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin7.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NS8xNy81MTmUsIC4N2QwYzgwYjmUsIC4OGVkZGJhMGNjNThkN jUyMjJjYy5cUIbaBmUsICDN8WXVdUngIEJhmUsICHxOaOG6oWM gUGhpWeBXx0mUsICnVl


http://img210.imageshack.us/img210/2218/dsc0119e.jpg

Hùng – người con do trời đất ban tặng cho một người mẹ.Đó là hình hài của tạo hóa,của 12 bà mụ “nặng lộn” thành một đứa bé trai,một vai diễn đặc biệt cuả tôi,từ trước tới giờ,trãi qua rất nhiều vai diễn,lớn có,nhỏ cũng có,nhưng với vai diễn đầu đời trong Ya club,tôi mang nặng một niềm thương dành cho riêng nó.Thương vì sự đồng cảm,thương vì nổi niềm của nhân vật sao mà giống mình thế! Khi một thằng Gay được sinh ra trên đời,đều do tạo hóa ban tặng một hình hài,nhưng tính cách và tình cảm thì không thể nào thay đổi,phải chăng do con người tự cho rằng,là một thằng con trai thì không được có tình cảm khác giới – trái tạo hóa!! Vậy thế nào là tạo hóa? Thế nào là hiện thực đây?? Tất cả đều đó đều gói gọn trong “những con đường”...

Buổi đầu tiên anh Phúc giao kịch bản cho tôi,tôi đọc,tôi ngẫm nghĩ và có một niềm đồng cảm sâu sắc với nhân vật và tôi biết Hùng đã có một vị trí trong tim tôi rồi…Thời gian cũng khá nhanh,chỉ hai buổi tập,tôi đã cảm thấy Hùng trong tôi,khóc – cười với nhân vật…Sân khấu và hiện thực : Sao mà gần nhau quá !!

Đêm diễn tháng 12 bắt đầu,ánh đèn buông xuống,khách lũ lượt kéo vào,chật kín cả khán phòng,ngồi trong phòng hóa trang cứ thấp thổm lo âu,tôi vẫn nhớ MR Cầu Vồng đã nói với tôi một câu : “sân khấu luôn sáng đèn với những ai tập bỏ công sức ra vì nó,đừng lo lắng”.Nó đọng lại trong lòng tôi suy nghĩ về giấc mơ của riêng tôi dành cho Ya club – được đứng trên sân khấu,dưới ánh đèn,dưới sự đam mê nghệ thuật của khán giả”,dù bây giờ vẫn chưa đạt được sự hoàn hảo của giấc mơ,nhưng coi như tôi đã nắm được một cơ hội để tìm đến nó.Màn mở đầu với bài nhảy “tell me your wish”diễn ra suông xẻ,ít nhất tôi cũng không dậm phải chân ai khi nhảy,mặc dù khá bất tiện khi sân khấu hôm đó quá nhỏ.Khi xong,chúng tôi lui vào hậu đài,tiếng nói của MC nobita vang vang trong khán phòng,ở đây nhóm múa bắt đầu thay đồ hóa trang cho vở kịch.


http://img217.imageshack.us/img217/341/dsc0028la.jpg

Mọi người bận bịu hơn,tôi thì vội vã nhẫm lại trong đầu lời thoại của kịch.Nhưng quả thật,khi tới một thời điểm nào đó,cận kề,con người ta không thể nào nhớ nỗi mình đang làm gì và nghĩ gì cho đến khi bước vào sân khấu.

__D6uO2-2Jk

Đèn bắt đầu sáng hơn, “Mụ 4” - Cauvongtrongdem bắt đầu bước vào vai diễn,những tràn cười của khán giả bắt đầu lan tỏa trong khán phòng qua phần diễn xuất tài tình của mụ 4 và 4 tiên nữ còn lại. “Mụ 2” – Nguyenphuc xuất hiện làm bùng nổ cả khán phòng,nhìn thấy những nụ cười,những tiếng vỗ tay của khán giả....

GQSQo4A8h7w

Tôi thấy được đâu đó – trên sàn diễn,các nhân vật trong “những con đường”đang cười với tôi,nụ cười của vinh quang và hạnh phúc.Và tôi biết rằng thời khắc quan trọng của nhân vật Hùng của mình cũng đã đến.


http://img40.imageshack.us/img40/6200/dsc0149tf.jpg

Người mẹ với nỗi niềm của riêng mình,khi biết con trai mình không giống như những đứa con trai bình thường khác,cố ngăn cảm xúc để được yêu thương và chăm sóc cho con.Trên sân khấu thì chỉ là Xí Muội – nhưng với vở kịch,đó là mẹ của tôi…


http://img641.imageshack.us/img641/443/dsc0139sf.jpg

Tôi bước ra sân khấu,từng câu thoại,từng tình tiết như làm tôi cảm nhận về tình mẫu tử tha thiết và rồi…tôi thấy được số phận của riêng mình,của người mẹ yêu thương tôi…Khi Hùng tâm sự và thú thật thân phận mình với ông tư,sao mà giống tôi quá,và lúc đó không còn nhớ đến lời thoại của kịch nữa,tôi đã nói theo cảm xúc của mình : “con muốn chứng minh cho mẹ con biết rằng…cho dù con có là gay đi chăng nữa.,con vẫn là một người tốt…một người sống có ích và là…một đứa con ngoan tư à…” Có thật là như thế không?tôi sẽ là một con người tốt,một người sống có ích?? Có lẽ thế…ít nhất tôi cũng luôn tâm nguyện như thế trong mỗi ngày được làm người…


http://img84.imageshack.us/img84/1870/dsc0164r.jpg

Vở diễn kết thúc,ánh đèn vụt tắt,tôi khóc thật nhiều…những giọt nước mắt của nhân vật,của tôi và của sự hòa mình vào khán giả…và đó là một trong những điều tôi luôn yêu quý và trân trọng mỗi khi được đứng trên sân khấu của Ya club hay bất kì nơi đâu…dù tôi vẫn là một diễn viên không chuyên,nhưng có lẽ mọi chuyện không chỉ có thế…

Kì 3: Tấm và Cám

nova_striker
26-09-2010, 12:49 PM
cứ như là "hồi ức của oril" ấy nhỉ

karan
26-09-2010, 01:18 PM
sau giai đoạn của kỳ 2, là nana vô ya đó pà kon ^^ lần đầu tiên tới diamond do bợn susu dắt tới, ngày đó cũng là ngày cuối cùng của Dia ^^ [hốt chót k hà :leaf5:]
lần đầu gặp a P. ấn tượng?? già và nhí nhảnh hơn mềnh nghĩ :leaf5: nhưng cực hòa đồng, dể mến, luv Mr Phúc muah muah muah:leaf3:
bạn Ril? bạn í ngồi trên xe, hình ảnh đầu tiên là bợn ấy nói gì với susu rồi chấp tay lại lạy hơ...hơ.... phong cách quen quen, sặc miền tây, sau mới bik hóa ra là "anh đầu sông, e cuối sông" ril ha?? tiếp nữa là bợn ấy ngồi ăn tô phở... sáng sớm mình chưa ăn gì hết, đói chết, mà bợn ấy ngồi trước mặt mình húp xì xụp, xì xụp.... bạn ấy còn kêu "ngồi đây đi bợn". giống như ngồi nhìn bợn ấy ăn á chài...:leaf5:
sau đó tới bợn Thiểu Năng... hahaha. lúc đầu nhìn bợn ấy thấy trí thức giả man, đợp trai nửa, có vẻ như mọt sách. có chút ấn tượng về ngoại hình... mà vô cái ngồi tự kỷ mình ên. sau mới bik bạn ấy có bệnh lâu năm. tội ghê... mà sau có dịp nhìn kỷ mới bik nó đẹp giả tạo... hàng giả k:leaf18::leaf18:
tiếp là wings, nobita, kudo... bạn wings thì hơi lạnh, ấn tượng bởi chìu cao. pé nobi thì nhìn trí thức bởi cặp kính, cute. pé kudo thì cao, dể thương, nụ cười có lúm đồng tiền chết ng hahaha... trong phút chốc có suy nghĩ cười còn lừa tình hơn cà bé susu lúc ấy. :leaf5: lúc ấy hok dám nói sợ có ng giận :leaf5:
tiếp là bợn khuongdaive, bợn ấy moi cái laptop mà theo bợn ấy là mượng của ai đó. trời ơi ta nói ấn tượng bởi cách nc bợn này... vui, nhí nhảnh...có hơi hơi, một tí thôi chua lè nửa :leaf5: cái kịch bản hôm đó của bợn ấy hình như tấm cám, bợn ấy còn nói nhân vật cám được xây dựng k ác hoàn toàn, mà do bà mẹ ghẻ ép buộc nên làm ác. nhớ vậy á....

tới cái bợn đặc biệt nhất trong YA, ng duy nhất k ai giống... xí muội. bợn này vửa bước vô diamond là nghe cái giọng vang vang ^^ đúng là...con gái:leaf5:
bị bạn ril và susu kéo lên cast, trời ơi bik gì đâu mà cast... hic, cast dở tệ, hok bik hát..mong cho xong lẹ rồi xuống chơi... tới lúc xuống thỉ gặp bợn jj. trời ơi ta nói mặc cái áo 3 lổ, quần đùi...da trắng bóc, lùn xũn, nhìn như thằng nhok tiểu học nào á... trời ơi ta ôm ta nắn và bóp nữa hohohoh còn nhớ susu nói là ước gì có đứa con như jj:leaf17:
còn ai nữa ta?? còn nữa, mà chắc là hem ấn tượng nhìu nên hem nhớ rõ..nhớ nhiu hà... ^^ toàn là những ng anh em tốt của nana ^^ yêu lắm all à:leaf3:

Ku Mập
26-09-2010, 02:00 PM
bài nhạc hay quá :X

drcuvo
27-09-2010, 06:19 PM
Bon chen bon chen: tui bít YA qua vở kịch: công vs quạ, khá ấn tượng về khả năng viết kịch bản cũng như khả năng diễn xuất của YA's mems, tuy nhiên các bạn còn phải rèn luyện đài từ nhiều^^...

cứ thế cho đến bây giờ tui đã chat vài lần vs a.P và hy vọng sẽ được hỗ trợ mọi người trong 1 vài khả năng chuyên môn...

ang3ltin
29-09-2010, 09:47 PM
Tiếp kì 3 đi Oril Em đợi... ^^

Lý Phong
29-09-2010, 10:01 PM
hehe ril nó bận rộn cho zoom2 pi roi e à=]]

Oril
30-09-2010, 02:29 PM
Bà koan chuẩn bị chờ xem tối nay có gì nhé!!!

karan
30-09-2010, 04:53 PM
há há há, mong chờ mong chờ... kakakaka ^^

Oril
30-09-2010, 06:33 PM
há há há, mong chờ mong chờ... kakakaka ^^

Sẽ là một chiến dịch mang tính quy mô lớn,toàn dân kháng chiến =)) *làm quá* :leaf5::leaf5: